Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 489: -




Tạ Thế Doãn vừa khóc vừa thở hổn hển
Nó mềm oặt quỳ thụp xuống đất, nắm lấy vạt váy của Vân Sơ
Vân Sơ khom lưng đỡ nó dậy: “Hiện giờ đại ca ngươi là đương gia Tạ gia, nếu đại ca và tổ mẫu của ngươi đã không có ý đi tìm thì đương nhiên là có dụng ý của bọn họ.”
“Không, mẫu thân, phải tìm, phải đi tìm...” Tạ Thế Doãn khóc đến mức phát điên: “Cầu xin mẫu thân, con không thể không có di nương...”
“Đứa nhỏ này, ngươi gọi loạn cái gì?” Lâm thị vốn đang có chút mềm lòng, dù sao đây cũng chỉ là một hài tử mới bốn năm tuổi, hơn nữa cũng từng gọi bà ấy một tiếng ngoại bà
Nhưng Tạ Thế Doãn khóc lớn đã dọa sợ Trường Sinh
Tiểu cô nương khi nãy còn hoạt bát ngoan ngoãn lúc này đã quay đầu chui vào ngực Vân Sơ, sợ tới mức mặt mày trắng nhợt
Lâm thị lập tức trở nên lạnh lùng: “Tạ Thế Doãn, từ khi Sơ nhi rời khỏi Tạ gia thì đã không còn là đích mẫu của ngươi nữa, ngươi nhớ kỹ chưa?”
Tạ Thế Doãn ngơ ngẩn mở to đôi mắt ngấn nước, không nói được một lời nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến bây giờ nó vẫn còn nhớ rõ, nửa năm trước, nó chính là hài tử được mẫu thân yêu thương nhất, mẫu thân lúc nào cũng ôm nó vào lòng, ôn nhu dỗ dành
Từ nhỏ nó đã biết mẫu thân thích nhất là hài tử
Nhưng nó không hiểu vì sao mọi thứ lại đột nhiên thay đổi
Mẫu thân đuổi nó ra khỏi Sanh Cư, từ đó về sau cũng không còn thân cận với nó nữa
Nó cứ bị vứt bỏ như vậy
Trước kia bị vứt bỏ còn có di nương yêu thương, nhưng bây giờ di nương cũng không thấy đâu..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
nó chỉ còn một thân một mình
Sao nó lại đáng thương như vậy chứ
Nó ngẩng đầu nhìn về phía hài tử đang vùi trong ngực Vân Sơ
Nhất định là vì mẫu thân đã có hài tử khác nên mới không yêu thương nó nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nó nhìn Sở Trường Sinh, trong mắt lộ ra vẻ ghen ghét và oán hận nặng nề..
Vân Sơ duỗi tay, quay mặt nữ nhi vào trong ngực mình
Nàng mở miệng nói: “Doãn ca nhi, ngươi phải hiểu cho rõ, bây giờ ta không còn là người của Tạ gia nữa, ta không có bất kỳ quyền lực gì để nhúng tay vào chuyện của Tạ gia các ngươi
Một hài tử như ngươi ra ngoài một mình quá nguy hiểm, ta cho người đưa ngươi về, coi như nể mặt tình cảm mẫu tử trong suốt thời gian qua.”
Tạ Thế Doãn còn chưa tròn năm tuổi, nó không hiểu những chuyện này, nó chỉ biết mẫu thân không muốn giúp nó tìm di nương
Nó cúi đầu ôm bụng: “Mẫu thân, con đói...”
Sáng sớm hôm nay nó đã chuồn ra khỏi nhà, đầu tiên là đi khắp nơi tìm di nương, tìm mãi mà không thấy di nương nên nó mới bắt đầu tìm kiếm nơi ở của mẫu thân
Tìm tới tìm lui mà cũng không tìm ra, ngay lúc nó sắp tuyệt vọng thì lại gặp được mẫu thân ở trên phố
Nó cho rằng ông trời đang giúp nó, nhưng cuối cùng là do nó nghĩ sai rồi
Vân Sơ không khỏi nhớ tới đời trước, chính tay Tạ Thế Doãn đổ thuốc độc vào miệng nàng
Tạ Nhàn vọt tới đánh đổ chén thuốc, ngay sau đó, Tạ Thế Doãn tát Tạ Nhàn một bạt tai, gọi người mang chén rượu đọc thứ hai lên, ép nàng uống cạn
Tạ Thế Doãn hiện tại và Tạ Thế Doãn của tương lai, hai khuôn mặt dần dần chồng lên nhau
Không phải nàng nhẫn tâm với hài tử mà là bản thân đã từng nếm đủ đau khổ, nàng sẽ không bao giờ trả giá một lần nào nữa, dù cho nó có thật lòng bao nhiêu
Nàng đang muốn mở miệng thì tiểu cô nương trong ngực lại ngẩng đầu lên, đưa một khối điểm tâm trong tay qua đó: “Cho, cho ngươi.”
Lúc này Tạ Thế Doãn mới chú ý tới tiểu cô nương xinh đẹp này, nó lập tức ngây người
Vân Sơ lập tức ấn đầu sở Trường Sinh vào ngực mình, che giấu gương mặt của nữ nhi rồi mở miệng nói: “Thu Đồng, ngươi đưa Doãn ca nhi đi ăn chút gì đó rồi đích thân đưa nó về Tạ gia.”
Thu Đồng lĩnh mệnh đưa Tạ Thế Doãn đi
Tạ Thế Doãn không chịu đi, cuối cùng đã bị Thu Đồng bế lên, cả hai rời khỏi đó
“Tạ gia...” Lâm thị lắc đầu: “Lúc trước là ta mù mắt.”
Vân Sơ cười nói: “Nương, đừng nghĩ tới những chuyện này nữa, đi, đến tiệm vải xem gần đây có thứ gì mới mẻ không.”
Ba người cùng đi về phía tiệm vải

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.