Vân Sơ kéo Sở Hoằng Du nói: “Du ca nhi, hai ngày nữa là phải đến hoàng lăng, con đã đọc sách xong chưa?”
Tiểu gia hỏa chột dạ rụt rụt bả vai, sau đó ngoan ngoãn đi đọc sách viết chữ
Vân Sơ bế tiểu nữ nhi: “Trường Sinh, nương dự định mời phu tử tới giảng bài cho con, mỗi ngày chỉ học một canh giờ, được không?”
Sở Trường Sinh nắm lấy cổ áo Vân Sơ, lắc đầu nói: “Không, không cần.”
“Trường Sinh lợi hại nhất, nhất định sẽ không có vấn đề gì, nương sẽ học cùng con.” Vân Sơ ôn nhu cười nói: “Nương cũng sẽ mời một nữ hài trạc tuổi con tới phủ để chơi cùng con, con xem con thích ai, để con bé đọc sách cùng con có được không?”
Nàng hy vọng Trường Sinh có thể đọc sách viết chữ, hy vọng Trường Sinh có thể kết giao bằng hữu, dần dần trở nên hoạt bát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này tiểu cô nương không lắc đầu nữa, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói: “Nhàn, con thích nàng.”
“Nhàn, Nhàn tỷ nhi?” Vân Sơ kinh ngạc: “Chính là tiểu nữ hài Giang di nương đưa tới mấy hôm trước?”
Sở Trường Sinh gật đầu: “Nàng, nàng cũng nhát gan, con thích nàng.”
Vân Sơ: “...”
Nhàn tỷ nhi vốn dĩ đã an tĩnh nhát gan, sau khi Tạ gia xảy ra thì tính tình lại càng trầm lặng hơn, lần trước bị Tạ Thế An bắt cóc thì đã thành chim sợ cành cong, lúc nào cũng nơm nớp lo âu
Trường Sinh chính là muốn một thư đồng nhát gan hơn mình, dùng điều đó để chứng minh bản thân không nhát gan
Vân Sơ lại có chút sầu, để hai nữ hài nhát gan cùng nhau đọc sách, có khi nào sẽ càng ngày càng trầm lặng không..
“Nhàn, không được sao?”
Tiểu cô nương chớp mắt to hỏi
Vân Sơ cười gật đầu: “Đương nhiên có thể, mấy ngày nữa ta gọi con bé tới, xem con bé có đồng ý không.”
Sở Trường Sinh vui vẻ cười rộ lên
Thính Tuyết cũng cười theo, lần trước Tạ tiểu thư tới vương phủ, là nàng ấy đưa mấy hài tử ra chỗ khác chơi, quả thật Tạ tiểu thư và tiểu quận chúa rất hợp nhau
Hy vọng có Tạ tiểu thư làm bạn, tiểu quận chúa có thể càng ngày càng tốt lên
Thính Tuyết từ trong phòng bước ra ngoài, chuẩn bị đi lấy thêm một ít hương liệu, vừa mới đến chỗ rẽ thì một bóng người đột nhiên xông ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Trình đại nhân?!” Nàng ấy sợ tới mức trái tim nhảy dựng: “Ngươi trốn ở đây làm gì, dọa ta thì không sao, đừng có dọa sợ tiểu chủ tử.”
Trình Tự gãi gãi đầu: “Thính Tuyết tỷ tỷ, ta...”
“Trình đại nhân, ta đã nói rồi, ta năm nay hai mươi, nhỏ hơn ngài hai tuổi, không đảm đương nổi tiếng tỷ tỷ này.”
“Gọi tỷ tỷ cũng không liên quan đến tuổi tác, chỉ là muốn thân cận thêm một chút.” Gương mặt than của Trình Tự ửng lên một màu đỏ quỷ dị: “Đây, đây là toàn bộ gia sản của ta.”
Hắn nhét một tay nải thật to vào lòng Thính Tuyết
Thính Tuyết chỉ cảm thấy lồng ngực nặng trĩu, suýt nữa là té ngã
Nàng ấy không cầm nổi nên nhẹ nhàng buông tay, tay nải to rơi xuống đất, phát ra tiếng leng keng
Nàng ấy kinh ngạc nói: “Đây là bạc sao?”
Trình Tự gật đầu như đảo tỏi: “Thính Tuyết, ta thích nàng thật lâu, ta muốn cưới nàng làm thê tử, đây là sính lễ của ta.”
“Cái, cái gì?!”
Thính Tuyết ngây dại
Nàng ấy hoài nghi lỗ tai của mình có vấn đề
“Ta nói, ta muốn cưới nàng.” Trình Tự nhặt tay nải lên: “Ở đây có tổng cộng tám ngàn ba trăm lượng bạc, là gia sản ta tích góp mấy năm nay, tất cả đều, đều cho nàng.”
Thính Tuyết chỉ cảm thấy như bị phỏng tay, lập tức xoay người chạy mất
“Ai, Thính Tuyết...”
Trình Tự muốn đuổi theo thì lại nhìn thấy có người tới, hắn chỉ có thể dừng lại
Hắn đã cố ý đi hỏi thăm, mời một bà mối tốt phải tốn tới năm lượng bạc, chờ tới ngày thành thân cũng phải tặng lễ cho bà mối, trước sau cộng lại cũng phải hơn hai mươi lượng..
Nhiều bạc như vậy có thể làm được bao nhiêu chuyện, sao phải tặng không cho bà mối, còn không bằng giữ lại cho phu thê bọn họ dùng
Vì thế, hắn quyết định từ mình đứng ra bàn chuyện hôn nhân..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
nhưng hắn không ngờ lại dọa người ta chạy mất
Trình Tự đứng yên một chỗ khóc không ra nước mắt