Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 593: -




“A ——!”
Tiếng kêu thảm thiết của nữ nhân truyền đến, Thái Tử cả kinh
Hắn ta nhìn thấy lão hổ kia cắn rách cánh tay của nữ tử, dòng máu ấm nóng bắn lên mặt nàng ta
Tiểu thái giám vội vàng đỡ Thái Tử dậy: “Điện hạ, chúng ta đi mau!”
Thái Tử nhìn nàng kia, cảm thấy có chút quen mắt nhưng lại không nhớ ra bản thân đã từng gặp ở đâu, đêm đen mờ mịt, hắn ta không nhìn rõ mặt nàng kia, cũng không nhớ nàng ta là người phương nào
Hắn ta nhìn thấy nữ tử đang chịu đựng cơn đau sờ soạng ngực áo, dường như đang tìm thứ gì đó
“Thái Tử điện hạ, giúp ta...” Tạ Phinh run rẩy, hô hấp đứt quãng nói: “Trên người ta có thuốc, thuốc đuổi thú, mau lấy ra..
mau!”
Thái Tử luống cuống tay chân sờ loạn khắp người Tạ Phinh: “Mạo, mạo phạm.”
Vất vả lắm hắn ta mới tìm được một lọ thuốc bột trong ngực áo nàng ta
Tạ Phinh dùng răng mở nắp lọ rồi ném lọ thuốc về phía lão hổ
Lão hổ gào lên, chậm rãi lui về phía sau rồi nhanh chóng chạy mất
Cánh tay của Tạ Phinh đã bị xé mất một mảng thịt lớn, máu tươi đầm đìa, nàng ta căn bản không cần giả vờ, chỉ thấy hai mắt tối sầm rồi ngất xỉu
Thái Tử sợ tới mức muốn vỡ gan, đưa tay đỡ thân thể mềm như bông của Tạ Phinh
Hắn ta biết rõ nếu nữ nhân này không kịp xuất hiện thì người tiếp theo bị lão hổ cắn chết chính là thái giám bên cạnh hắn ta, cuối cùng sẽ là hắn ta
Nữ tử xuất hiện bất thình lình này đã cứu hắn ta một mạng
Hắn ta biết mùi máu tươi sẽ hấp dẫn dã thú khác nên vội vàng nói: “Mau, cùng cô đưa nàng trở về.”
Tiểu thái giám kia cũng bị dọa cho choáng váng, run rẩy bước tới đỡ lấy Tạ Phinh, cùng Thái Tử nâng nàng ta xuống núi, chạy về tẩm điện
“Mau đi mời thái y!”
Thái Tử cả toàn thân vô lực ngã ngồi dưới đất, ngơ ngác nhìn nữ tử nằm trên giường
Không biết tại sao càng nhìn hắn ta lại càng cảm thấy nữ tử kia quen mắt, chắc chắn hắn ta đã gặp qua ở đâu rồi
Thái y mau chóng tìm tới, còn có cả Thái Tử Phi đi cùng
Lúc này đã hơn nửa đêm, Thái Tử Phi vừa đi ngủ thì đã bị nha hoàn đánh thức, nói Thái Tử mình mẩy máu me quay về rồi
Nàng ta sợ tới mức hồn phi phách tán, khoác xiêm y chạy tới, quả nhiên thấy mặt Thái Tử dính đầy máu, ngơ ngác ngồi dưới đất cứ như người mất hồn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Điện hạ!” Thái Tử Phi vội vàng tiến lên: “Điện hạ bị thương ở đâu, đã xảy ra chuyện gì?”
Thái Tử lắc đầu: “Không phải ta, là nàng.”
Hắn ta chỉ về phía người nằm trên giường
Thái Tử Phi ngẩng đầu nhìn, trên giường là một thiếu nữ nhỏ tuổi, sao nàng ta cứ cảm thấy đã từng gặp người này ở đâu đó
Nàng ta không nhịn được mở miệng hỏi hỏi: “Điện hạ, nàng ta là người phương nào?”
“Không biết.” Thái Tử xoa xoa ấn đường: “Cô gặp phải hổ dữ ở trên núi, nếu không phải nàng xả thân cứu giúp thì cô đã chết rồi.”
Thái Tử Phi nhíu mày
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng ta nhìn cánh tay bị thương đã rớt mất một tảng thịt kia, thương thế rất nặng, không biết có giữ được tính mạng hay không
Nàng ta cảm thấy chuyện này vô cùng kỳ lạ
Tại sao trên núi của hoàng thất lại có hổ
Đã hơn nửa đêm, tại sao lại có nữ tử xuất hiện ở đó
Lúc thái y bận rộn chẩn bệnh thì Thái Tử Phi lặng lẽ đi ra ngoài, gọi tất cả nha hoàn và ma ma bên cạnh đi điều tra việc này
Chỉ một lúc sau, người của nàng ta đã tra ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thái Tử Phi nhanh chóng đi vào trong, lạnh lùng nói: “Điện hạ có biết tại sao bản thân gặp phải hổ không, tất cả đều do nữ nhân này.”
Thái Tử ngẩng đầu: “Ý gì?”
“Nàng ta là tỳ nữ chăn nuôi hổ ở hoàng lăng.” Thái Tử Phi lạnh lùng nói: “Là nàng ta đêm khuya rời vị trí trốn đi, không làm tròn chức trách, suýt nữa thì làm trữ quân bị thương, theo lý phải giao cho Đại Lý Tự xử lý!”
Thái Tử Phi vừa dứt lời thì Tạ Phinh nằm trên giường đột nhiên tỉnh lại, nàng ta lăn xuống giường, nhịn cơn đau quỳ xuống nói: “Nô tỳ tham kiến Thái Tử điện hạ, tham kiến Thái Tử Phi, nô tỳ quả thật là tỳ nữ chăn nuôi hổ dữ, đêm nay con hổ kia vô cùng bất an hung hãn, lúc nô tỳ đi gánh nước thì nó đã phá chuồng đào tẩu, nô tỳ chạy theo nên mới đuổi tới sau núi, cũng may không có xảy ra chuyện gì đáng tiếc, nô tỳ tự biết nghiệp chướng nặng nề, nguyện lấy chết tạ tội!”
Nàng ta đứng dậy muốn lao đầu vào cột trụ trong đại điện
Thái Tử duỗi tay ngăn cản nàng ta: “Ngươi cứu cô, xem như là lấy công chuộc tội.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.