Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 613: -




Ngõ nhỏ chật hẹp
Tạ Thế Doãn đang đứng đó, đối diện nó là bốn hài tử cũng trạc tuổi
Nó một thân lam lũ mà bốn hài tử kia lại là y phục chỉnh tề
Nó toàn thân dơ bẩn mà bốn đứa trẻ kia lại ngăn nắp sạch sẽ
Bốn đôi mắt nhìn nó chằm chằm khiến nó không biết giấu mặt vào đâu
Thính Tuyết chắn trước người bốn hài tử, mở miệng nói: “Tạ tam thiếu gia, sao ngươi lại ở đây?”
Tạ Thế Doãn cúi đầu: “Ta đi ngay đây.”
Hai tháng này nó luôn làm những chuyện đối nghịch với Tạ Thế An nên Tạ Thế An đã cắt hết chi phí sinh hoạt của nó, không được tổ mẫu chăm sóc, nó thật chẳng khác gì một tên ăn mày
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nó biết chỉ cần bản thân nhận lỗi với Tạ Thế An thì Tạ Thế An sẽ không đối xử với nó như vậy nữa, nhưng nó không làm được
Thân mẫu của nó bị Tạ Thế An hại chết, nó không thể nào chung sống hòa bình với Tạ Thế An
Nó chỉ mong có một ngày có thể đích thân giết chết Tạ Thế An
Nó còn quá nhỏ, nó chỉ mới năm tuổi thôi, nó cần có thời gian để trưởng thành
Nhưng nó đã sắp chết đói rồi
Tạ Thế Doãn xoay người muốn rời khỏi ngõ nhỏ
“Ngươi chờ một chút.”
Một âm thanh mềm mại vang lên phía sau lưng
Thanh âm này cũng không lớn nhưng nó vẫn nghe được, nó lập tức dừng chân, quay người lại, lập tức nhìn thấy một nữ hài từ sau lưng Thính Tuyết bước ra
Tiểu cô nương đó chính là Sở Trường Sinh
Con bé lấy rổ điểm tâm trong tay Từ Thích rồi cất bước đi về phía Tạ Thế Doãn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thính Tuyết lập tức bước lên nắm lấy cổ tay của tiểu cô nương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy rằng Tạ Thế Doãn không có tính sát thương nhưng người Tạ gia ai nấy đều ích kỷ âm u từ tận xương tủy, nàng ấy không thể để xảy ra bất kỳ sự cố nào
Sở Trường Sinh đi tới trước mặt Tạ Thế Doãn, đưa chiếc rổ trong tay cho nó: “Cho ngươi, ăn.”
Tạ Thế Doãn không thể tin được: “Cho ta?”
Tiểu cô nương dùng sức gật đầu: “Ăn, sẽ không đói bụng nữa.”
Tạ Thế Doãn nhớ tới thật lâu trước kia, cũng là tiểu cô nương này ghé vào lòng ngực mẫu thân, cho nó một khối điểm tâm
Nó vươn đôi tay dơ bẩn nhận lấy chiếc rổ, nhỏ giọng nói: “Cảm tạ.”
“Trường Sinh...”
Âm thanh của Vân Sơ bỗng nhiên truyền đến
Thân thể Tạ Thế Doãn run lên, nó nắm chặt chiếc rổ xoay người bỏ chạy
Lúc Vân Sơ tới nơi thì chỉ thấy bóng dáng của Tạ Thế Doãn đã biến mất ở chỗ rẽ
“Nương, hắn rất đáng thương.” Sở Trường Sinh có chút hụt hẫng nói
Sở Hoằng Du ra vẻ lạnh nhạt: “Tạ gia chẳng có ai tốt đẹp, mẫu thân đã gả cho phụ vương mà hắn còn tới dây dưa!”
Vân Sơ bế tiểu nữ nhi lên: “Mỗi người sống trên đường đều có con đường phải đi, con thương hại bọn họ cũng sẽ không giúp được gì cho bọn họ cả.”
Cứ cách hai ba ngày là Cam Lai sẽ tới bẩm báo tin tức của Tạ gia một lần
Hiện giờ Tạ Thế An là phụ tá của phủ Cung Hi Vương, có thể kiếm một chút bạc, có quyền nói chuyện ở Tạ gia, hắn ta nói cắt đứt chi phí sinh hoạt của Tạ Thế Doãn nên Nguyên thị cũng không dám quản
Thân tổ mẫu như Nguyên thị còn có thể mặc kệ Tạ Thế Doãn, một người ngoài không có quan hệ huyết thống như nàng có thể làm được gì
Khi nàng nói những lời này, Từ Thích không nhịn được quay sang nhìn nàng một cái
Nhờ gặp được Vương phi ở cô nhi viện mà nó mới có mẫu thân, có một mái ấm như bây giờ
Vương phi rõ ràng là một người lương thiện nhưng tại sao bây giờ lại nói ra những lời lạnh lùng như vậy
Cũng không biết Tạ Thế Doãn này đã làm gì mà lại khiến Vương phi không thèm thương hại
Từ lúc rời khỏi nhà Giang di nương, tâm trạng của Sở Trường Sinh vẫn có chút u uất
Vân Sơ ôm con bé nói: “Hoàng nãi nãi đã sắp xếp cho con mấy tiểu cung nữ, ngày mai nương cùng con vào cung chọn người được không?”
Con cháu hoàng thất từ bé luôn có bằng hữu trạc tuổi chơi cùng, cùng nhau trưởng thành, sau này chính là tâm phúc trung thành nhất
Sở Trường Sinh lắc đầu: “Con chỉ thích Nhàn.”
“Nhàn tỷ nhi là bằng hữu của con, còn đây là đi chọn người hầu hạ con.” Vân Sơ nựng mặt con bé: “Chẳng lẽ con muốn Nhàn tỷ nhi giúp con rửa mặt thay xiêm y sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.