Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 631: -




Vân Sơ tập trung lo chuyện ăn uống cho hai đứa nhỏ, Sở Dực thì luôn gắp đồ ăn cho Vân Sơ
“Du ca nhi, con ăn chậm một chút, đừng để mắc nghẹn.” Vân Sơ nhắc nhở nói: “Ăn vội vàng như vậy để làm gì?”
Sở Hoằng Du nhét đầy thức ăn vào miệng, hàm hồ nói: “Giang ca nói muốn đến Tàng Thư Các mượn sách, con muốn đi cùng.”
Nó nói xong thì chộp lấy bát nước muốn uống một ngụm, ai ngờ lại không cẩn thận đánh đổ một cái dĩa, nước bắn tung tóe khiến xiêm y bị vấy bẩn, còn văng lên người Sở Trường Sinh đang ngồi bên cạnh
“Tiểu tử con!” Sở Dực xách thằng bé lên: “Lần tới còn như vậy thì phạt con úp mặt ăn năn.”
Vân Sơ nắm lấy cánh tay của nam nhân: “Được rồi, chỉ là việc nhỏ mà thôi, ta đưa hai đứa nhỏ đi thay y phục.”
Tiểu gia hỏa lập tức trốn sau lưng Vân Sơ
Vân Sơ đứng lên, nắm tay hai đứa nhỏ đi đến phòng thay xiêm y chuẩn bị riêng cho khách khứa để đổi y phục cho hai đứa nhỏ
Ai đến tham gia yến hội cũng đều sẽ mang theo xiêm y dự phòng nên cứ lấy ra thay là được, thay xong xuôi, Vân Sơ đưa hai đứa nhỏ ra ngoài
Mới vừa bước xuống bậc thang thì nàng đã thấy một bóng hình đang đứng ở nơi đó
“Bình Tây Vương phi.”
Người đứng đó chính là Phương Tâm Nghiên
Sắc mặt nàng ta tái nhợt, hai bên sườn đều có cung nữ đỡ
Vân Sơ vừa nhìn đã biết Phương Tâm Nghiên đang rất không thoải mái, nếu đã khó chịu thì nên về Đông Cung chứ không phải là tới phòng thay y phục này
“Ta có lời muốn nói với Bình Tây Vương phi, các ngươi lui ra đi.”
Phương Tâm Nghiên nói xong thì hai cung tỳ bên cạnh lập tức buông nàng ta ra, cúi đầu lui về phía sau rất nhiều bước
Phương Tâm Nghiên từng bước đi tới chỗ Vân Sơ
Vân Sơ nhíu mày kéo hai đứa nhỏ đi tới một giao lộ, nhàn nhạt nói: “Ta còn có việc, lần tới sẽ nói chuyện phiếm với Phương trắc phi.”
Tục ngữ nói, quân tử bất lập nguy tường chi hạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Tâm Nghiên rõ ràng có vấn đề, nàng đương nhiên không thể đơn độc tiếp xúc với nữ nhân này
Nàng nói xong những lời này thì nắm tay hài tử muốn rời đi
“Bình Tây Vương phi!” Ngữ khí của Phương Tâm Nghiên đột nhiên trở nên sắc bén: “Chỉ nói mấy câu mà cũng không có thời gian sao?”
Vân Sơ cũng không quay đầu: “Chờ yến hội kết thúc rồi nói cùng không muộn.”
Phương Tâm Nghiên nghiến răng nghiến lợi
Nàng ta cảm giác thân dưới đang đổ máu
Mấy ngày gần đây ngày nào nàng ta cũng xuất huyết, ngự y nói hài tử trong bụng chắc chắn sẽ không sống nổi
Nếu huyết mạch hoàng thất chết trong bụng nàng ta thì Thái Tử và Hoàng Hậu đều sẽ không bỏ qua cho nàng ta..
mà nàng ta lại không thể nào nói ra chân tướng, chỉ có thể tìm người cõng cái nồi này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vân Sơ chính là sự lựa chọn tốt nhất
Mắt thấy Vân Sơ vòng qua hành lang, sắp sửa đi xa, Phương Tâm Nghiên dứt khoát hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, nàng ta ôm bụng ngã xuống đất, phát ra một tiếng kêu sợ hãi: “A ——!”
Sở Hoằng Du lập tức quay đầu lại: “Nương, nàng ta té ngã.”
“Bình Tây Vương phi, sao ngươi lại đẩy ta...” Phương Tâm Nghiên la rất lớn: “Đau quá, bụng ta đau quá, người đâu, cứu mạng...”
Nàng ta còn chưa nói xong thì đã thấy một bóng người đứng ngay con đường bên cạnh
Phương Tâm Nghiên lập tức nghẹn họng
Vân Sơ nhìn sang, người đó chính là Quốc công phu nhân
Xem ra Quốc công phu nhân hẳn đã đứng ở đây hồi lâu
Nàng mở miệng nói: “Quốc công phu nhân hẳn là nhìn thấy ta vẫn luôn cách Phương trắc phi rất xa, Phương trắc phi té ngã không liên quan tới ta.”
Phương Tâm Nghiên nháy mắt hoảng loạn
Nàng ta nhìn về phía Quốc công phu nhân, không ngừng cầu xin: “Quốc công phu nhân minh giám, chính là Bình Tây Vương phi đẩy ta, bụng ta đau quá...”
Quốc công phu nhân lạnh lùng quát: “Bình Tây Vương phi, lá gan của ngươi thật sự quá lớn, nơi này là Khôn Ninh Cung, ngươi dám ám hại thai nhi trong bụng Phương trắc phi!”
Đồng tử Vân Sơ đột nhiên co chặt
Quốc công phu nhân có thể trợn mắt nói dối
Bà ta công khai muốn đối nghịch với phủ Bình Tây Vương
Nàng rốt cuộc đã đắc tội Quốc công phu nhân khi nào

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.