Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 7: -




Vân Sơ không thèm nhìn Thính Vũ
Ánh mắt nàng dừng lại trên người đám hài tử
Đại tiểu thư Tạ Phinh mười ba tuổi, duyên dáng yêu kiều
Đại thiếu gia Tạ Thế An còn quỳ ở từ đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhị thiếu gia Tạ Thế Duy tám tuổi, không tới thỉnh an, đoán chừng là còn chưa ngủ dậy
Ba hài tử lớn nhất đều là do Hạ thị sinh
Tam thiếu gia chính là Tạ Thế Duãn
Nhị tiểu thư Tạ Nhàn, là Giang di nương sinh, hiện tại chỉ mới ba tuổi
Đào di nương mang thai, trong bụng là tứ thiếu gia tương lai..
Vân Sơ thoáng nhìn tất cả mọi người, lạnh nhạt nói: “Ta còn có chuyện phải xử lý, các ngươi đi đi.”
Sau khi nàng gả vào Tạ gia đã tiếp quản việc vặt của gia đình này, bởi vậy lão thái thái cùng thái thái đã miễn cho nàng việc tới thỉnh an hằng ngày
Đám người tới thỉnh an vừa rời đi thì nhóm quản sự bà tử Tạ phủ cũng tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám bà tử bước vào báo cáo từng hạng mục công việc
Vân Sơ thổi thổi vụn trà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tạ gia xem như là gia tộc vừa làm ruộng vừa đọc sách, sau khi phụ thân của Tạ Cảnh Ngọc đậu cử nhân, ruộng đất của mấy vùng lân cận ở quê nhà đều được treo dưới danh nghĩa Tạ gia để tránh thuế, nhờ vậy kiếm lời không ít bạc
Đợi đến khi Tạ Cảnh Ngọc vào triều làm quan, cha chồng đã dùng số bạc đó mua mấy mảnh đất gần kinh thành cùng với mấy cửa hàng
Doanh thu một năm của những cửa hàng đó cũng phải hơn năm ngàn lượng, hơn phân nửa đều bị Tạ Cảnh Ngọc cầm đi khơi thông con đường làm quan, số bạc còn dư lại căn bản không đủ cho người Tạ gia sống một cuộc sống cẩm y ngọc thực như vậy
Đời trước nàng cảm thấy thẹn với Tạ gia nên luôn muốn làm chuyện gì đó trong khả năng của mình
Vì thế mà của hồi môn của nàng bị đào rỗng từng chút một
Thế nên sau này Vân gia xảy ra chuyện, nàng muốn cầm bạc tới địa lao sắp xếp một chút, nhưng lúc này của hồi môn của nàng chỉ còn lại chưa đến một ngàn lượng..
“Phu nhân?”
Thấy nàng chỉ uống trà không nói lời nào, đám bà tử tới báo cáo có chút thấp thỏm
Vân Sơ khôi phục tinh thần, nhàn nhạt mở miệng: “Vừa nói tới đâu rồi?”
Bà tử vội nói: “Xuân tới rồi, hoa cỏ trong viện cũng nên đổi, năm nay đổi hoa lan hay đỗ quyên ạ?”
Vân Sơ cười khẽ
Tạ gia là hàn môn, giọt bùn trên đùi còn chưa rửa sạch mà đã muốn học đòi các thế gia đại tộc kinh thành làm tiệc ngắm hoa hàng quý
Mùa xuân mỗi năm sẽ đổi sang hoa lan, mùa thu đổi sang hoa cúc, nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng lại vô cùng tốn kém
Bốn năm năm qua là nàng dùng hồi môn của bản thân để duy trì thể diện của Tạ gia
Nhưng bây giờ sao..
Nàng buông chung trà: “Hoa này cứ đổi tới đổi lui như thế thật quá phiền phức, năm nay đổi sang trồng cây ăn quả đi.”
Bà tử cho rằng bản thân mình nghe lầm: “Trồng, trồng cây ăn quả?”
Vân Sơ suy tư một lúc rồi nói: “Táo khỏe khoắn dễ trồng, cứ trồng táo đi.”
Bà tử kia sợ ngây người
Phu nhân trong kinh thành thích hoa cỏ, đầu xuân mỗi năm đều làm tiệc thưởng hoa, Tạ gia cũng không cam lòng lạc hậu, đó là cơ hội tốt để kết giao nhân mạch
Ban đầu phu nhân nói trồng cây ăn quả, bà ta còn tưởng rằng sẽ trồng đào hoặc lê, dù sao hoa đào hoa lê cũng còn xem như có chút cảnh sắc
Hoa táo vừa nhỏ vừa xấu, còn hay mọc dưới tán lá, chưa bao giờ nghe nói nhà nào trong kinh thành trồng táo
Quả thực chưa từng nghe thấy
“Còn chuyện gì khác không?” Vân Sơ thờ ơ nói: “Không còn gì nữa thì lui đi.”
Nhóm bà tử đã sớm nghe chuyện hôm qua phu nhân nổi trận lôi đình trách phạt đại thiếu gia, bọn họ nào dám nói gì nữa, chỉ có thể cúi đầu lui ra ngoài
“Thính Phong, ngươi đi mời Trần bá tới đây một chuyến.” Vân Sơ mở miệng dặn dò: “Thính Sương, Thính Tuyết, hai người cái ngươi đi sắp xếp của hồi môn của ta một chút, thiếu thứ nào, dùng cho người nào việc nào ở Tạ gia, mỗi một sự kiện đều phải ghi chép rõ ràng.”
Thính Phong vội vàng chạy đi mời người

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.