Nhánh cây lay động, trái cây rào rạt rơi xuống
Sở Trường Sinh dùng mấy quả trái cây màu sắc không đồng nhất này làm thành một bức tranh dạo chơi công viên
“Còn thiếu mấy quả màu đỏ.” Con bé nhíu đôi lông mày thanh tú: “Quả màu đỏ ít quá.”
Sở Hoằng Du thò đầu qua: “Bên ngoài bức tường hậu viện phủ ta có rất nhiều cây long não, ta đi hái quả cho muội.”
“Ca ca, ca căn bản không phân biệt được màu đỏ nhạt, đỏ đậm và đỏ tươi.” Sở Trường Sinh rửa tay đứng lên: “Ca ca ở lại hậu viện chiêu đãi khách nhân đi, muội tự mình đi hái quả.”
Tạ Nhàn nhấp môi cười: “Trường Sinh, ta đi cùng ngươi.”
“Hai người các ngươi đều không biết leo cây, để ta đến đó giúp đỡ.” Tạ Thế Doãn xung phong nhận việc, trên thực tế là vì nó không phù hợp với nơi này, nó nên tìm việc gì đó để làm thì hơn
Mạnh Thâm dặn dò hạ nhân trong viện: “Các ngươi đi theo đi, cẩn thận chút, đừng để tiểu quận chúa ngã bị thương.”
Có hai nha đầu đi bên cạnh Sở Trường Sinh, còn có một thị nữ biết công phu, là người Vân gia đưa tới, chuyên phụ trách bảo vệ Trường Sinh
Năm sáu hạ nhân vây quanh tiểu chủ tử đi về phía bức tường bên ngoài hậu viện
Chỗ này có một cửa hông, thị nữ bảo bà tử mở cửa hông, dẫn đầu đi ra ngoài, thấy bên ngoài không có người nào không liên quan thì mới cho hài tử ra ngoài
Sở Trường Sinh nhìn cây long não cao cao, trên mặt tràn ngập ý cười: “Các ngươi xem, trên đó đều là quả màu đỏ.”
Tạ Thế Doãn xoa tay hầm hè, cuốn tay áo, ôm lấy thân cây muốn bò lên trên
Thị nữ vội nói: “Cây này cao quá, để nô tỳ lên đi.”
Nàng ấy rướn người nhảy lên một nhánh cây, sau đó tiếp tục nhảy lên trên, rất nhanh đã đến được chỗ tán cây đầy quả màu đỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc nàng ấy đang hái quả thì xảy ra biến cố
Đột nhiên có một trận gió lớn từ phía trên đánh úp tới chỗ nàng ấy
Nàng ấy ngẩng đầu nhìn, lại nhìn thấy một người mặc xiêm y xanh lục trốn trong tán cây, nếu không phải ở khoảng cách gần như vậy thì nàng ấy căn bản không phát hiện ra được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người áo lục kia lấy ra một thanh trường kiếm, đánh thẳng về phía thị nữ
Thị nữ vội vàng tránh đi, cánh tay bị lưỡi kiếm cắt qua
Nàng ấy nhanh chóng lấy lại tinh thần, lớn giọng hô: “Mau, mang quận chúa hồi phủ!”
Sau đó lại nghiêng người, nâng chân trái, hung hăng đá lên rồi lập tức rút bội kiếm bên hông ra, không chút khách khí đâm thẳng về phía lồng ngực của đối phương
Khi kiếm của nàng ấy chỉ còn cách cổ đối phương trong gang tấc thì lại có một trận gió lớn khác đánh úp sau lưng nàng ấy
Thì ra còn có người khác ẩn nấp trên cái cây này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thị nữ không kịp tránh né, bị đánh vào lưng, choáng váng ngã từ trên cành cao xuống đất
Mấy hài tử đứng dưới tàng cây đã sớm bị dọa ngây người
Đám hạ nhân bên cạnh lập tức bế Sở Trường Sinh, nhân tiện bế cả Tạ Nhàn cùng Tạ Thế Doãn lên, vội vàng chạy đến cửa sau của vương phủ, vừa chạy vừa kêu: “Người đâu, mau tới đây
Có thích khách!”
Phủ Bình Tây Vương có sắp xếp phủ binh và thị vệ canh giữ bốn phía, bảo vệ toàn bộ vương phủ, bên này vừa xảy ra biến cố thì phủ binh cũng nhận được tin tức
Tất cả thích khách ẩn mình trong góc tối đều xông ra
Không phải chỉ một hai người mà là hàng chục người, có khi là gần trăm người
Xiêm y của bọn chúng đủ các loại màu sắc, trốn trên cây, trong bụi cỏ, dưới mái hiên..
Hạ nhân ôm ba hài tử chưa kịp chạy vào trong vương phủ thì đã bị đám thích khách đó thọc một đao sau lưng
Đám thích khách kia nhìn lướt qua ba đứa nhỏ, hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, bọn chúng bắt lấy cả ba đứa, vắt ngang qua vai
“Mau, ngăn bọn chúng lại!”
Phủ binh cùng ám vệ nhanh chóng đuổi theo, vừa đuổi tới đầu ngõ thì một làn sóng thích khách khác lại ập tới cản đường
Yến hội trong vương phủ vẫn còn đang tiếp diễn
Lúc mọi người đang ăn uống linh đình thì Trình Tự hốt hoảng chạy vào, nhỏ giọng nói: “Vương gia..
Thái Tử điện hạ, không hay rồi, quận chúa bị bắt đi rồi!”