Trên triều, bá quan văn võ đứng san sát nhau
Vân Sơ mặc triều phục Thái Hậu màu tím đen, đuôi áo dài chạm đất, đi từng bước từ ngoài cửa đại điện vào trong
Văn võ bá quan dạt sang hai bên nhường ra một con đường ở giữa, cung kính nghênh đón Thái Hậu vào điện thượng triều
Tiểu thái giám đã sớm đặt một chiếc ghế mềm phía sau long ỷ, ngăn cách với long ỷ bằng một chiếc rèm châu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vân Sơ bước lên bậc thang, đứng bên cạnh long ỷ, nhìn bá quan văn võ rồi nói: “Hoàng Thượng tuổi nhỏ, bất hảo tùy hứng, thịnh thế trường an của Đại Tấn ta, ai gia không thể không bước lên triều đình, cũng may chư vị đại thần có thể thấu hiểu, đây là may mắn của Đại Tấn ta, đợi đến khi Hoàng Thượng tự mình chấp chính, ai gia lập tức về cung dưỡng lão.”
Sở Thụy trên hàng đầu nhìn Vân Sơ
Hắn ta đứng ở đó, cũng phải ngẩng đầu mới có thể trông thấy nàng
Nàng rõ ràng chỉ mới hơn hai mươi, mặc quan phục của Thái Hậu, đầu đội mũ quan của Thái Hậu, gương mặt trang điểm đứng tuổi khiến nàng trong già đi mười tuổi, cũng càng lộ ra khí thế uy nghiêm, hoàn toàn xứng với thân phận Thái Hậu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thái giám bên cạnh nàng nhấc rèm châu, nàng bước ra phía sau, ngồi xuống ghế, rèm châu buông xuống, thân hình nàng nửa khuất nửa lộ
Lúc này triều hội mới chính thức bắt đầu
Đám quan viên lần lượt bước lên bẩm tấu một ít chuyện dân sinh đại sự..
Từ đầu đến cuối, Vân Sơ chẳng nói một câu nào, lần đầu thượng triều, đương nhiên phải nghe nhiều nhìn nhiều, tĩnh tâm quan sát mới có thể phát hiện ra những chi tiết mà trước giờ mình không để ý, ví dụ như đám đại thần kia đang đứng ở trận doanh nào, đại thần nào cứng đầu cứng cổ, đại thần nào chỉ lo cho tình huống trước mắt, đại thần nào lén kết bè kết cánh..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngồi trên vị trí tối cao, quả thật có thể quan sát rành mạch những chuyện này
Tuy nàng không lên tiếng nhưng Sở Hoằng Du sẽ thỉnh thoảng liếc nhìn nàng, nhìn ánh mắt của nàng mà hành sự
Gần đến trưa thì triều hội cũng kết thúc
Sở Thụy giương mắt nhìn Vân Sơ từ sau rèm bước ra, nắm tay tiểu hoàng đế rời khỏi đại điện từ cánh cửa bên phải
Ánh mắt hắn ta trầm xuống, đi về phía đám đại thần đang châu đầu ghé tai
Đám đại thần này lấy Đại học sĩ Lý thủ phụ cầm đầu, đều là mấy quan văn thuộc phái thanh lưu ở Nội Các và Hàn Lâm Viện, cũng chính là mấy khối xương cứng khó xơi trên triều đình
Từ xưa văn nhân thanh cao, khinh thường việc kết bè kết cánh, khinh thường người khác lôi kéo, khinh thường sự dụ hoặc của vàng bạc..
Trong tay bọn họ có bút, trong lòng bọn họ có quốc, liên kết lại với nhau cũng có thể tụ thành một thế lực rất lớn
Lúc trước, hắn ta tốn rất nhiều công sức mới lôi kéo được Bá Viễn hầu của Nội Các
Hắn ta hoàn toàn không ngờ Bá Viễn hầu lại là một nữ tử, phá hủy tất cả trù tính của hắn ta
Cũng vì để ổn định đám người này mà hắn ta mới ghi tên Lý thủ phụ vào danh sách đại thần phụ quốc
“Lý thủ phụ, Tiền đại nhân, Vệ đại nhân..” Sở Thụy đi tới, chắp tay nói: “Không biết chư vị có gì chỉ bảo đối với buổi lâm triều ngày hôm nay?”
“Nhiếp Chính Vương.” Lý thủ phụ chắp tay đáp lễ: “Hôm nay trên triều còn có vài việc chưa thể quyết định, không biết Nhiếp Chính Vương đang nói tới mấy chuyện này sao?”
Sở Thụy lắc đầu: “Thái Hậu buông rèm chấp chính, Vân gia phát triển quá an toàn, ta lo có một ngày, ngoại thích tham gia vào chính sự...”
“Cái này...” Vệ đại nhân chần chờ một chút rồi nói: “Tuy là có khả năng đó nhưng để Thái Hậu buông rèm chấp chính là biện pháp tốt nhất hiện nay, chờ Hoàng Thượng trưởng thành, thu hồi quyền chấp chính là mọi thứ đều được giải quyết dễ dàng.”
Lý thủ phụ bình thản nói: “Quả thật là như thế.”
Một bên là Nhiếp Chính Vương chính nắm giữ triều chính
Một bên là ngoại thích Vân gia đang dần phát triển lớn mạnh
Hai bên thế lực ngang nhau thì mới giữ được cục diện ổn định
Sở Thụy không nói thêm gì nữa, đám người trên triều cũng lần lượt giải tán