Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 812: -




Đại điện vô cùng yên tĩnh, cứ như một chiếc kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy âm thanh
“Cho nên Đại Tấn ta không tránh được trận đánh này.” Vân Sơ tiếp tục nói: “Không phải chúng ta đánh thì là tử tôn chúng ta đánh, xin hỏi chư vị đại nhân, chẳng lẽ các ngươi nguyện ý để hài tử mình nâng niu trong lòng bàn tay phải lên chiến trường sao?”
Nhiệt huyết trong xương tủy của đám văn nhân thanh cao bị đánh thức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xưa này văn nhân xem thường vũ phu, cho rằng vũ phu thô bỉ, gặp chuyện chỉ biết dùng nắm đấm để giải quyết
Nhưng hiện tại, Đông Lăng đang tiến lên như vũ bão, nếu còn chủ trương dĩ hòa vi quý thì đó không còn là khoan dung độ lượng nữa mà sẽ thành hèn nhát
Đường đường là cường quốc đệ nhất Trung Nguyên, sao có thể yếu hèn như vậy
Lý thủ phụ bước ra khỏi hàng: “Thần tán đồng xuất chiến, nguyện hiến chút sức lực nhỏ bé.”
Ông ấy là người đứng đầu nhóm văn nhân, ông ấy đứng ra, những văn thần khác cũng không nhịn được bước ra khỏi hàng, lên tiếng tán thành
Mà võ tướng trên triều đình đã sớm không nhịn được từ lâu: “Đánh, nhất định phải đánh, đám tôn tử kiêu ngạo đó, đánh chết bọn chúng!”
“Hay hay hay!” Sở Hoằng Du vỗ tay: “Nếu tuyệt đại đa số chúng ái khanh đều tán đồng xuất chiến thì thiểu số phục tùng đa số, việc này cứ quyết định như vậy đi.”
Hộ bộ Thượng thư thoáng nhìn Sở Thụy
Ông ta bước ra, chắp tay nói: “Không phải lão thần phản đối xuất chiến, lão thần vẫn là câu nói kia, đánh giặc cần bạc, cần lương thảo, mấy thứ đó từ đâu mà ra?”
Binh bộ Thượng thư cũng bước ra nói: “Hơn nữa hải chiến thật sự là một vấn đề lớn, nếu không nghĩ ra cách thì không biết bao nhiêu tướng sĩ Đại Tấn sẽ bỏ mạng.”
Sở Hoằng Du lập tức mở miệng: “Chư vị ái khanh đừng hoảng hốt, về việc hải chiến, trẫm đã có ý tưởng ban đầu.”
Công bộ Thượng thư yên lặng cúi đầu
Tiểu hoàng đế mỗi sáng thượng triều, buổi chiều lại đến phủ nhà bọn họ mua vui, buổi tối ngủ, ông ấy thật không cho rằng Hoàng Thượng còn có thời gian suy nghĩ chuyện quốc gia đại sự
Nhưng ông ấy sẽ không nói ra
Thái Hậu ban lễ vật cho phu nhân ông ấy, bắt người tay ngắn, ông ấy chỉ có thể yên lặng che giấu bí mật này
“Chuyện lương thảo thì ai gia đã có biện pháp.” Vân Sơ mở miệng nói: “Đánh giặc cần bạc, mong Hộ bộ Thượng thư tốn tâm tư nhiều hơn.”
Hộ bộ Thượng thư nghẹn lại
Ông ta không thể từ chối được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì một nữ tử như Thái Hậu đã ôm đồm việc lương thảo, một Hộ bộ Thượng thư như ông ta lại không gom đủ bạc thì chẳng khác nào một kẻ vô dụng
Kết thúc buổi chầu
Hộ bộ Thượng thư nhìn về phía Sở Thụy
Trong số lục bộ, Hộ Bộ quản bạc, quản hộ, quản đất đai, là bộ được coi trọng nhất, từ hai năm trước, ông ta đã sớm trở thành người của Nhiếp Chính Vương
Sở Thụy thờ ơ mở miệng: “Nếu Hoàng Thượng và Thái Hậu đã lên tiếng, vậy Hộ bộ Thượng thư nghĩ cách gom bạc đi, trận này Đại Tấn không thể thua.”
Nguyên nhân hắn ta không muốn khai chiến là vì sợ hao tài tốn của, sợ sau này bản thân đăng cơ sẽ phải tiếp một Đại Tấn tràn đầy thương tích
Nhưng Vân Sơ nói đúng, nếu sớm muộn gì cũng phải đánh một trận thì đánh sớm vẫn tốt hơn đánh muộn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu thua, ấu đế cùng Thái Hậu chắc chắn sẽ bị hạch tội
Nếu thắng, lúc hắn ta đăng cơ, sẽ có thể tiếp nhận một Đại Tấn được người người triều bái
Đường nào thì hắn ta cũng được lợi
Hộ bộ Thượng thư lĩnh mệnh đi làm
Sở Thụy ra ngoài, gọi Lâm đại nhân tới: “Mấy ngày nay bên phía Hoàng Thượng có động tĩnh gì?”
Lâm đại nhân trả lời: “Hoàng Thượng vẫn giống mấy hôm trước, chiều nào cũng đưa một đám thư đồng tới nhà Công bộ Thượng thư Trần đại nhân chơi đùa...”
Sở Thụy cười lạnh
Bùn nhão không thể trát tường, gỗ mục không thể điêu khắc
Vân Sơ cũng không quản
Chậc, Vân Sơ hẳn là sẽ không quản
Dù sao cũng không phải nhi tử thân sinh, nếu Sở Hoằng Du thật sự bị phế bỏ, Vân Sơ chắc là muốn..
nâng đỡ ấu tử thân sinh thượng vị

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.