Chương 38: Ta nhìn các ngươi có thể cười đáp lúc nào!
Mà đối diện ba người vẫn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, mãi cho đến khi Hứa Ninh móc điện thoại ra, gọi cho Vương cảnh quan.“Vương cảnh quan, ta muốn báo án!”“Có người cố ý làm hỏng đồng hồ đeo tay của ta!”“Chiếc đồng hồ này trị giá 210 vạn!”“Ta muốn hỏi, việc này có đạt đến tội cố ý làm hư tài sản công và tư không?”“Theo tiêu chuẩn lập án mà nói, có phải là án phạt từ ba năm trở lên đến bảy năm phía dưới không?”
Vương cảnh quan ban đầu cứ nghĩ Hứa Ninh gọi điện thoại là muốn đòi khoản tiền xe chở dùm hôm qua từ chủ xe say rượu muốn tìm tiểu thư.
Nhưng nghe một hồi, cả người hắn đều ngơ ngác.
Ngươi nói cái gì?
Đồng hồ đeo tay của ngươi trị giá 210 vạn, hơn nữa còn bị người cố ý làm hỏng rồi?
Nếu như lời Hứa Ninh miêu tả là đúng, thì việc này quả thật là tội cố ý làm hư tài sản công và tư, và việc cân nhắc mức hình phạt từ ba năm trở lên, bảy năm phía dưới là hoàn toàn chính xác.
Nhưng vấn đề là, ngươi thật sự có một chiếc đồng hồ 210 vạn ư?
Việc này cũng quá hoang đường đi!
Có lẽ lời này đổi thành người khác nói, Vương cảnh quan sẽ tin.
Nhưng là Hứa Ninh nói, hắn không tin!
Bởi vì Vương cảnh quan biết rõ, Hứa Ninh là sinh viên, vì tiền học phí đều phải vất vả chạy xe chở dùm!
Ngươi nói cho ta biết, một học sinh có điều kiện gia đình khó khăn đến mức phải lo tiền ăn học như vậy lại có thể đeo một chiếc đồng hồ trị giá 210 vạn sao?
Sợ rằng hắn bị điên rồi đi?
Mặc dù Vương cảnh quan cảm thấy Hứa Ninh đang phóng đại vô hạn giá trị chiếc đồng hồ đeo tay của hắn, nhưng dù sao đã báo cảnh sát, hắn vẫn phải xuất cảnh.
Thế là đặt điện thoại xuống, Vương cảnh quan liền mang theo hai tên phụ cảnh chạy đến.
Lúc này, thấy Hứa Ninh đã cúp điện thoại, ba người đối diện đã nhịn không được cất tiếng cười to, trong tiếng cười tràn đầy ý vị trào phúng vô hạn.“Các ngươi có nghe thấy hắn nói gì không?”“Hắn nói cái đồng hồ rách nát này của hắn trị giá 210 vạn!”“Hắn sợ là muốn cười chết chúng ta sao?”“Ban đầu cho là hắn là đồ ngu, bây giờ xem ra hắn không chỉ là đồ đần, mà còn là kẻ tâm thần!”“Các ngươi nói xem, chúng ta có nên nhanh chóng tránh xa hắn một chút, kẻo bị tên đồ đần này lây bệnh không!”“Ha ha ha ha!”
Nhìn xem ba người cười đùa cợt nhả, trên mặt Hứa Ninh chỉ mang theo vẻ giễu cợt nhàn nhạt, ngoài ra không có quá nhiều phản ứng.
Các ngươi cười vui vẻ quá nhỉ?
Xem lát nữa các ngươi còn cười nổi hay không!
Hoắc Học Phong đứng dậy, cau mày đi đến bên cạnh Hứa Ninh, từ trong tay hắn cầm lấy chiếc đồng hồ bị hỏng, cẩn thận quan sát.
Càng quan sát càng kinh ngạc, biểu cảm trên mặt càng không thể tưởng tượng nổi.“Chiếc đồng hồ này, là hàng thật sao?” Hoắc Học Phong dùng ngữ khí kinh nghi bất định hỏi Hứa Ninh.
Hắn đương nhiên có thể nhận ra khối đồng hồ này là gì, nhưng lại không cách nào xác định thật giả.
Trên thực tế, Hoắc Học Phong mới là người yêu thích đồng hồ nhãn hiệu Richard Mille nhất, nghiêm chỉnh mà nói, Hứa Ninh đều là bị ảnh hưởng của hắn mới thích.
Đây chính là RM35, giá tiêu chuẩn 210 vạn, giá thị trường 250 vạn trở lên!
Lão tam vậy mà lại đeo chiếc Richard Mille mà ngay cả hắn cũng chỉ dám hy vọng xa vời?
Mặc dù hắn hai ngày nay đã chấp nhận sự thật Hứa Ninh đột nhiên phát tài, giờ này khắc này vẫn không thể tin được.
Tốt thôi, không tin tưởng cũng không được!
Dù sao Hứa Ninh ngay cả Koenigsegg One cũng có, thì một khối Richard Mille RM35 như vậy quả thực xem như chuyện nhỏ.“Đương nhiên là hàng thật!”
Hứa Ninh nhún vai, trả lời vấn đề của lão đại.“Diễn đi!”“Cứ tiếp tục diễn!”“Ta nhìn ngươi có thể diễn tới khi nào!”
Ba người đối diện lần nữa cười lên một cách càn rỡ, không chút sợ hãi, cũng đầy vẻ đùa cợt.
Hứa Ninh không khỏi hừ cười một tiếng, hơi híp mắt lại mở miệng.“Lời này thay đổi một chữ rồi trả lại cho các ngươi!”“Cười đi!”“Cứ tiếp tục cười!”“Ta nhìn các ngươi có thể cười đáp lúc nào!”
Nói xong, Hứa Ninh căn bản không chờ phản ứng tức hổn hển của đối phương, trực tiếp đi tìm chủ quán cơm.“Lão bản, điều một đoạn video giám sát, sau đó truyền cho ta!” Vì đã quen biết lão bản, nên Hứa Ninh cũng không cần quanh co lòng vòng.
Điều lấy video giám sát, là để cố định chứng cứ, tránh đối phương thề thốt phủ nhận.
Hơn nữa chứng cứ lưu lại trong tay mình, cũng có thể tránh cho "ngoài ý muốn" xảy ra.
Lão bản nhìn sâu Hứa Ninh một chút, sau đó dựa theo lời Hứa Ninh nói mà làm.
Khi một đoạn màn hình giám sát được bảo tồn trong điện thoại di động của Hứa Ninh, hắn quay đầu đối với ba người huynh đệ cùng phòng dựng lên một cái OK thủ thế.
Giải quyết rồi!
Lúc này, Vương cảnh quan cũng đã tới.
Trông thấy Hứa Ninh, Vương cảnh quan gật đầu xem như chào hỏi.
Vừa định mở miệng hỏi thăm, lại bị đoạt lời trước.“Cảnh quan, bọn hắn báo án giả!”“Cố ý vu hãm, hẳn là tính tội vu hãm phỉ báng chứ?”“Hơn nữa có liên quan đến vụ án kim ngạch hơn triệu, hẳn là đủ để phán hình phạt rồi?”
Ba người mở miệng, ác nhân cáo trạng trước.
Hiểu luật hay không hiểu luật thì ngược lại nghe qua tội phỉ báng, cứ chụp lên trước đã rồi nói.
Vương cảnh quan lập tức minh bạch, ba người trước mắt này hẳn là người đã làm hỏng đồng hồ của Hứa Ninh.
Không khỏi nhíu mày, trong lòng cảm thấy rất là hoang đường.
Đám sinh viên này, thật sự là có thể kiếm chuyện phiền phức!
Một bên cứng rắn nói đồng hồ trị giá hơn triệu, muốn định tội cố ý làm hư tài sản công và tư cho đối phương; Một bên cứng rắn nói đối phương nói khoác, muốn định tội phỉ báng cho đối phương; Ngươi nói bọn hắn không hiểu luật pháp, thì lại có thể nói ra đúng mấy cái tội danh đến.
Ngươi nói bọn hắn hiểu luật pháp, làm sao lại nói năng lung tung như thế đâu?“Ngươi nói đồng hồ của ngươi trị giá... trị giá bao nhiêu? Có chứng cứ không?” Vương cảnh quan nhìn về phía Hứa Ninh, có chút bất đắc dĩ hỏi.“Hóa đơn mua đồng hồ ở trong xe của ta, ta bây giờ đi lấy ngay.”
Hứa Ninh cười gật đầu nói, nói xong quay người liền ra cửa.
Không ai sẽ mang theo hóa đơn mua đồng hồ trong người, cho nên vừa rồi hắn đã cụ hiện hóa đơn ở trong chiếc xe đang đậu cách đó không xa.
Vương cảnh quan liếc mắt ra hiệu với phụ cảnh bên cạnh, phụ cảnh lập tức đi theo phía sau Hứa Ninh ra ngoài.
Không đầy một lát, Hứa Ninh trở về, trong tay nhiều thêm một phần hóa đơn.
Và cùng lúc đó, phụ cảnh cũng theo về, chỉ có điều sắc mặt hắn đã vô cùng quái dị, giống như gặp phải quỷ vậy.
Vương cảnh quan từ tay Hứa Ninh tiếp nhận hóa đơn, nhìn kỹ một chút, lập tức đánh giá ra hóa đơn là thật.
210 vạn!
Kim ngạch trên hóa đơn quả thật là 210 vạn!
Chẳng lẽ nói, chiếc đồng hồ này là đồ thật, hơn nữa giá trị cao tới 210 vạn sao?
Biểu lộ vô cùng kinh ngạc nhìn xem Hứa Ninh, thật giống như mang theo sự nghi hoặc không cách nào nói rõ.
Một người lái xe chở dùm lại đeo đồng hồ 210 vạn, là do nghề chở dùm quá kiếm tiền, hay là tiền tệ bị giảm giá trị quá nhanh?
Sao lại cảm giác sự thật trước mắt hoang đường đến mức có thể so với việc đi ra ngoài gặp người ngoài hành tinh vậy!
Bất quá, ngay sau đó chuyện càng hoang đường hơn liền xuất hiện.
Khóe miệng phụ cảnh co giật, tiến đến bên tai Vương cảnh quan nhỏ giọng nói: “Vừa rồi hắn là lấy hóa đơn từ bên trong chiếc siêu xe Koenigsegg!”
Vương cảnh quan bỗng nhiên trì trệ, cả người cũng không ổn!
Ngươi nói cái gì?
Koenigsegg?
Người lái xe chở dùm này có một chiếc Koenigsegg?
Ngươi mẹ nó đang đùa với ta sao?
Đây chính là Koenigsegg!
Đừng nói gì đến khoản hạn lượng, liền xem như chiếc Koenigsegg CC giá thấp nhất, cũng phải hơn 10 triệu đấy!
Đơn giản liền mẹ nó quá hoang đường!
Bất quá, Vương cảnh quan cũng biết phụ cảnh không có khả năng cùng mình đùa kiểu này.
Có chiếc Koenigsegg bảo chứng, như vậy chiếc Richard Mille trước mắt lại dễ dàng chấp nhận hơn nhiều.
Nếu giờ khắc này Vương cảnh quan còn không ý thức được Hứa Ninh không có khả năng chỉ là một người chở dùm bình thường, vậy liền quá ngu xuẩn.
Ánh mắt nhìn về phía Hứa Ninh vẫn còn chấn động, nhưng lại mang theo vẻ cổ quái không cách nào hình dung.
Ngươi một đại thiếu gia nhà giàu, đến mức nhàm chán đi làm tài xế chở dùm tìm kiếm kích thích sao?
Đã đồng hồ là đồ thật, vậy thì chuyện này không thể xem là trò đùa được.
