Chương 76: Ta thế nhưng là luyện qua!
Bất quá, động tác của nàng lại càng làm nổi bật vẻ kiêu ngạo trước ngực, khiến Hứa Ninh đang lơ đãng trông thấy cảnh này phải nhịn không được miệng đắng lưỡi khô.
Để xua tan sự lúng túng, Hứa Ninh bảo cô gái nhỏ tranh thủ thời gian tiếp tục mở xe, tránh để lãng phí thời gian.
Mọi thứ dần trở nên yên tĩnh, để cô gái nhỏ chuyên tâm vào việc lái xe và tìm kiếm cảm giác. Hắn chỉ mở miệng nhắc nhở khi có vấn đề.
Đột nhiên, Hứa Ninh chú ý tới phía trước có một chiếc xe đạp đang từ từ chạy ở làn đường bên phải.
Nhìn chiếc xe đạp có vẻ đột ngột này, Hứa Ninh không khỏi nhíu mày.
Bên phải dải cây xanh có làn đường phụ, giờ phút này làn đường phụ không có xe. Xe đạp đáng lẽ nên chạy ở làn đường phụ.
Việc cứ thế ngang nhiên đi trên làn đường dành cho xe cơ giới, hơn nữa còn đi chậm như vậy, cảm giác rất kỳ quặc.
Hắn nhìn kính chiếu hậu bên phải, bởi vì góc độ có vấn đề, nên không phát hiện ra gì.
Nhưng hắn vẫn hết sức cảnh giác, vừa định quay thân sang bên trái để nhìn, thì thấy cô gái nhỏ bật xi nhan trái, muốn sang trái để vượt qua xe đạp."Đừng nhúc nhích!""Đừng vượt!"
Hứa Ninh sốt ruột hô to một tiếng, âm điệu cao hơn rất nhiều.
Cô gái nhỏ giật nảy mình, vội vàng chỉnh thẳng tay lái, kết thúc ý định vượt xe.
Còn chưa kịp hỏi Hứa Ninh xảy ra chuyện gì, Hứa Ninh đã mở miệng:"Ngươi nhìn kính chiếu hậu bên trái xem, có phải có một chiếc xe đang bám sát phía sau ngươi ở làn đường bên trái không?"
Vấn đề này, cô gái nhỏ không cần nhìn kính chiếu hậu cũng có thể trả lời, bởi vì trước khi định vượt xe, nàng nhất định đã nhìn qua kính chiếu hậu."Là có một chiếc xe, bất quá tốc độ chiếc xe kia không nhanh, ta hoàn toàn có thể chuyển làn." Cô gái nhỏ có chút không hiểu nói.
Hứa Ninh khẽ nheo hai mắt lại, không khỏi bật ra một tiếng cười lạnh rồi nói:"Dựa theo tốc độ chiếc xe kia hiện tại, ngươi đương nhiên có thể vượt qua!""Nhưng nếu ngay khoảnh khắc ngươi chuyển làn, hắn đột nhiên bắt đầu tăng tốc thì sao?""Tuyệt đối có thể đụng vào xe ngươi!"
Cô gái nhỏ có chút ngơ ngác, khờ dại hỏi: "Hắn tại sao muốn tăng tốc chứ?"
Hứa Ninh thở dài, quả nhiên cô gái nhỏ này hẳn là mới bước vào xã hội, đối với sự hiểm ác của một bộ phận người trong xã hội vẫn chưa nhận thức rõ ràng.
Hôm nay, ta sẽ cho ngươi học một bài học!"Ngươi nghĩ xem, chiếc xe đạp phía trước làm chậm tốc độ của ngươi, xe của ngươi đã chạy chậm như vậy, mà chiếc xe kia vẫn còn chưa vượt qua ngươi.""Điều này còn chưa đủ để nói rõ vấn đề sao?""Rõ ràng chiếc xe đạp cùng chiếc xe phía sau là cùng một bọn, hai người bọn họ phối hợp đang chờ ngươi mắc câu đấy.""Xe đạp ở phía trước ép tốc độ, lúc ngươi nhịn không được phải đổi làn, chiếc xe vốn luôn ở phía sau bên trái ngươi sẽ đột nhiên gia tốc tông vào!""Va chạm như vậy, bởi vì là ngươi chuyển làn, khẳng định là ngươi chịu toàn bộ trách nhiệm!""Cuối cùng vô luận là báo bảo hiểm hay giải quyết riêng, thế nào ngươi cũng là người chịu thiệt thòi!"
Nghe Hứa Ninh nói, cô gái nhỏ nhịn không được mở to hai mắt, cảm giác như mình vừa nhận thức lại thế giới này.
Nàng chỉ là ngây thơ, cũng không phải là ngu xuẩn, hiển nhiên đã đánh giá ra Hứa Ninh nói chính là sự thật."Bọn hắn tại sao có thể như vậy?""Điều này cũng quá xấu xa!""Vậy ta hiện tại phải làm gì?"
Nghe cô gái nhỏ nói có chút hoảng loạn, Hứa Ninh nhịn không được nhún vai, cười nói:"Dù sao ngươi cũng không nóng nảy, cứ thế chầm chậm đi theo sau xe đạp thôi!""Chờ đến khi có giao lộ, trực tiếp rẽ phải là có thể thoát khỏi bọn hắn.""Nếu là ngươi có hứng thú, thậm chí có thể đi theo chiếc xe đạp mãi, xem đến lúc đó ai là người hết kiên nhẫn trước!"
Nghe giọng điệu trêu chọc đầy hứng thú của Hứa Ninh, trong lòng cô gái nhỏ cũng không còn luống cuống.
Dù sao có một lão lái xe giàu kinh nghiệm như vậy ở trên xe, bất luận thế nào cũng có thể khiến người ta yên tâm hơn không ít.
Giờ phút này, nàng thật sự thầm may mắn. Lần gọi tài xế bồi luyện lại tìm được một lão lái xe vừa đẹp trai lại vừa đáng tin cậy.
Nếu đổi thành người khác, không nhìn ra chiêu trò va chạm giả tạo này, chỉ sợ nàng thật sự sẽ bị lừa.
Cô gái nhỏ không còn sợ hãi nữa, tính hiếu chiến cũng nổi lên, cứ thế chậm rãi đi theo phía sau xe đạp.
Qua một hồi lâu, hiển nhiên đối phương đã không còn kiên nhẫn. Người trên xe quay đầu lại, miệng tựa hồ lẩm bẩm chửi bới."Bật đèn pha xa để chớp hắn!" Hứa Ninh hừ một tiếng nói.
Cô gái nhỏ hưng phấn liên tục thao tác cần gạt, chớp đèn pha xa.
Đối phương trở tay không kịp, bị đèn chớp hai lần, cảm giác như mắt mình sắp bị chớp mù!
Tức giận đến mức hắn trực tiếp nhảy xuống xe đạp, chắn ngang đường không cho bọn hắn đi.
Chiếc xe vẫn luôn bám sát phía sau cũng dừng lại, từ trên xe bước xuống hai người, vẻ mặt bất thiện đi tới.
Thấy vậy, cô gái nhỏ lại có chút sợ hãi, kéo tay Hứa Ninh, hoa dung thất sắc nói: "Làm sao bây giờ?"
Biểu cảm của Hứa Ninh không hề thay đổi, khóe miệng khẽ cong lên mang theo sự khinh thường rõ ràng.
Nhẹ nhàng gạt tay cô gái nhỏ ra, trấn an nàng: "Ngươi cứ ở trên xe, khóa kỹ cửa xe lại. Bất luận xảy ra chuyện gì cũng không nên mở cửa."
Nói xong, dưới ánh mắt lo lắng của cô gái nhỏ, hắn trực tiếp mở cửa xuống xe."Làm sao? Muốn ngăn đường cướp bóc?"
Hứa Ninh trực tiếp đứng trước xe, biểu cảm mang ý vị sâu xa và kèm theo giọng giễu cợt nói."Dùng đèn pha xa chớp ta!""Mày muốn c·h·ế·t đúng không?""Tin hay không lão t·ử đánh mày!"
Người đàn ông trung niên đi xe đạp sắc mặt hung ác, hùng hùng hổ hổ tiến lên, một tay muốn nắm chặt cổ áo Hứa Ninh, một tay nắm đấm muốn nện vào mặt Hứa Ninh.
Con ngươi Hứa Ninh hơi co lại, tay trái che tay đối phương, dùng sức mạnh vặn đồng thời nặng tựa vạn cân ép xuống, trực tiếp ấn đối phương vào nắp ca-pô phía trước xe, khống chế được."Ấy, m·ẹ kiếp......""Mày buông tao ra!""Ấy nha ấy nha! Đau đau đau......"
Người đàn ông trung niên muốn phản kháng giãy giụa, miệng vẫn lẩm bẩm chửi bới, nhưng sau khi bị Hứa Ninh dùng sức xoay cánh tay hắn thì đau đến mức kêu lớn."Ngươi tốt nhất im miệng!""Nếu không sẽ càng đau!"
Hứa Ninh cười lạnh một tiếng, cảm thấy hài lòng với thân thủ của mình.
Ta thế nhưng là luyện qua!
Thời điểm huấn luyện quân sự đại học, hắn đã đeo bám huấn luyện viên dạy cho hắn một chút kỹ thuật cầm nã, chiến đấu. Bốn năm đại học hắn không có chuyện gì liền luyện một chút, vẫn không bỏ.
Thậm chí có một khoảng thời gian, hắn còn làm thêm công việc huấn luyện viên tại một võ quán tán thủ.
Mặc dù không tính là cao thủ gì, nhưng đối phó với hai ba người bình thường, thật sự chưa chắc đã làm gì được hắn.
Lúc này, hai người vừa bước xuống từ chiếc xe phía sau vội vàng chạy tới."Ngươi làm gì?""Mau thả người ra!""Ta muốn báo cảnh sát rồi!"
Xem xét tình huống này, bọn họ có tâm muốn động tay, nhưng lại sợ không bắt được Hứa Ninh.
Quan trọng nhất là, Hứa Ninh đang giữ đồng bọn của bọn họ, bọn họ có thể chế ngự được Hứa Ninh hay không còn khó nói, nhưng vừa ra tay, chỉ sợ cánh tay của đồng bọn bọn họ đều sẽ bị bẻ gãy!
Hứa Ninh cười như không cười nhìn hai người, dùng giọng điệu trêu chọc: "Liên quan gì đến các ngươi?""Ngươi......" Một người nhịn không được, tiến lên một bước định đạp Hứa Ninh.
Nhưng động tác của hắn quá chậm. Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, Hứa Ninh buông tay ra, xoay người lại, giơ chân đá mạnh qua, vậy mà ra sau mà đến trước, hất ngã đối phương xuống đất.
Càng khiến người ta kinh ngạc là, Hứa Ninh động tác nhanh nhẹn thừa dịp người vừa mới bị hắn ấn xuống chưa kịp phản ứng, lại ấn hắn xuống, khôi phục trạng thái vừa nãy.
Cô gái nhỏ trốn trong xe mắt to đều sắp lóe ra tia sáng lấp lánh.
Đây cũng quá đẹp trai đi!
Mặc dù xã hội hiện đại có thể đánh nhau không được dùng đến, nhưng đẹp trai thì không ai chịu nổi!
Nếu không phải Hứa Ninh đã dặn nàng tuyệt đối không được ra ngoài, chỉ sợ nàng đều phải nhịn không được rời xe để nhảy cổ vũ cho Hứa Ninh.
