Điền Thất Thăng Chức Ký

Chương 104: Hết




Mỗi ngày Kỷ Hành đều chơi trò hộc máu, vì diễn cho thật giống, nên hắn không dám ăn nhiều cơm quá, cho nên ngắn ngủi chỉ chưa đến mười ngày
Mà cơ thể hắn đã gầy xuống cả một vòng lớn, mặt mũi xanh xao, nhìn y như một người bị bệnh nan y lâu năm không chữa được
Nhưng đôi mắt vẫn trong trẻo có thần như cũ, chẳng qua một đôi mắt như thế đặt ở trên một khuôn mặt xanh xao, thì rất khó mà không làm cho người ta liên tưởng đến những cái từ ngữ không quá tốt đẹp như là "Hồi quang phản chiếu" vân vân..
mây mây
Quý Chiêu hoảng hồn, đi mời một vị đại phu có danh tiếng càng lớn hơn cho hắn, kết quả thăm khám của vị đại phu này vẫn là "Bệnh tim", cho thuốc không khác mấy với đại phu ban đầu
Nàng thật là đau lòng muốn ch
ớt, ngày ngày đêm đêm ân cần chăm sóc, Kỷ Hành được nàng săn sóc đối đãi như vậy, thì càng không thể để bản thân khỏe lên
Tưởng tượng đến một khi hắn khỏe, nàng lập tức muốn đi, thì Kỷ Hành càng thêm khó ăn khó ngủ, nên vì thế mà hắn càng nhiệt tình giày xéo mình
Hắn cũng không mở miệng cầu nàng lưu lại, mà ngẫu nhiên còn bày ra thái độ tùy ý nàng đi hay ở nhưng mà Quý Chiêu làm sao có thể yên tâm rời đi
Đại phu ở đây chung quy không bằng những danh y ở Thái y viện
Quý Chiêu muốn đưa Kỷ Hành về Kinh thành, Kỷ Hành mới vừa nghe đến quyết định này, liền vội vã la lên:
"Nàng muốn đưa ta đi sao
Quý Chiêu vội vàng an ủi hắn:
"Không phải, ta..
Ta đưa chàng trở về chữa bệnh
Thấy hắn thất lạc cúi đầu, nàng còn nói thêm:
"Ta cùng chàng trở về
Hai người vì vậy mà trở lại Kinh thành, một đường bôn ba mệt nhọc, đừng nói là Kỷ Hành, ngay cả Quý Chiêu cũng có chút tiều tụy
Kỳ thật Kỷ Hành cũng không dám chơi chiêu một cách quá mức
nếu hắn làm cho thân thể suy sụp triệt để, thì cuộc sống gối chăn với A Chiêu ai tới bảo đảm chứ
Trở lại Kinh thành rồi, Kỷ Hành bắt đầu chơi trò vô lại, hắn giả vờ ngủ rồi nắm chặt tay của Quý Chiêu không buông, Quý Chiêu đành phải cùng theo hắn đi vào Hoàng cung
Thái hậu biết con trai sinh bệnh, chân không kịp chạm đất dẫn theo Như Ý tới thăm Kỷ Hành
Lúc này Kỷ Hành đã gầy xuống tận ba vòng, ngay cả cằm cũng đã trở nên nhọn hoắt
Thế là Thái hậu vừa nhìn thì không nhận ra đây là con trai của mình
Như Ý đứng ở bên giường, hai tay chống nạnh như một tiểu bá vương, nó cúi đầu mà nhìn người đang nằm trên giường rồng, sau đó nó quay đầu hỏi Quý Chiêu ở bên cạnh:
"Điền Thất, đây là ai vậy
Kỷ Hành đang giả ngủ bị câu nói này chọc tức đến mức "Mơ màng tỉnh lại"
Thái hậu đã sớm đã bắt đầu lau nước mắt, chẳng qua vừa rồi sợ đánh thức con trai nên không dám lên tiếng khóc lớn, lúc này thấy được con tỉnh, rốt cuộc bà không cần khó chịu nữa
Như Ý thấy Thái hậu khóc, nó không rõ vì sao, nên cũng bị dọa khóc lớn lên, vừa khóc vừa còn bắt chước Thái hậu nói:
"Con trai của ta..
Quý Chiêu bịt miệng nó lại
Kỷ Hành tức đến đau hết cả ngực, hắn quay đầu đi, "ọe" một phát phun ra ngụm máu, máu tươi thuận theo khóe miệng chảy tới trên cái gối đầu màu vàng sáng, nhìn mà ghê người
Thái hậu gấp muốn ch
ớt, vội vàng liên tục gọi người truyền Thái y
Quý Chiêu thấy hắn như vậy, cũng đau lòng đến rơi nước mắt
Kỷ Hành vẫy lui Thái y, hắn kêu Quý Chiêu mang Như Ý đi ra ngoài trước, trong phòng chỉ còn hắn cùng Thái hậu
Thái hậu đã tự mình mơ mộng ra một kịch bản kiểu "Hoàng thượng gặp phải ám sát, bản thân bị trọng thương cửu tử nhất sinh bỏ chạy về Kinh thành", hiện tại thấy được con trai suy yếu như vậy, bà cũng không nhẫn tâm truy hỏi, chỉ là không ngừng khóc rồi khóc
Kỷ Hành chủ động nới với bà:
"Mẫu hậu, phụ hoàng mới là thủ phạm thật sự sát hại cả nhà Quý tiên sinh
Thái hậu sửng sốt, buột miệng nói:
"Lão vương bát1
đản kia đây là có ý gì..
May mà đúng lúc dừng miệng, bà lau lau khóe mắt:
"Có thật không
1"Vương bát" là từ chửi chỉ những người đàn ông thông dâm với vợ của người khác
Vương bát đản: có nghĩa là mắng người nọ là "dã chủng" là đứa trẻ do mẹ nó thông dâm với người ngoài sinh ra, đây là câu chửi vô cùng ác độc, mang nghĩa thậm tệ, chứ không nhất thiết thực tế là người bị mắng có bối cảnh như vậy
Giống Việt Nam mình hay chửi phong long ý
"Thật còn hơn chữ thật
"Việc đó và chuyện con bị thương có quan hệ gì với nhau
"Mẫu hậu, A Chiêu biết chuyện này, nàng muốn rời khỏi ta
Thái hậu nhíu mày, cảm thấy Quý Chiêu rất không biết điều:
"Quân muốn thần ch
ớt, thần không thể không ch
ớt
Kỷ Hành chưa trả lời, chỉ không biết làm sao lắc đầu
Thái hậu cũng cảm thấy lời này của mình có vẻ vô sỉ chút, Tiên hoàng là loại phẩm hạnh nào bà biết rõ ràng vô cùng, Quý Thanh Vân thuần túy là vô tội, uổng mất tính mạng, hiện tại còn muốn bức cưới khuê nữ của người ta, dường như không được phúc hậu cho lắm
"Đã như vậy, liền cho nàng chút tiền, để nàng đi là được
Thái hậu nói
"Nhưng mà con xa được nàng
Thái hậu nhìn thần sắc có bệnh của con mình, lão bà bà đây đột nhiên thông suốt:
"Bệnh này của con đừng nói là vì nàng mà có nha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kỷ Hành khẽ gật đầu
Hắn đương nhiên sẽ không nói với bà, đây kỳ thật là do chính hắn làm
Lần này đến phiên Thái hậu đau tim
Bà cũng không biết mình đang lo lắng bệnh tình của con trai hơn, hay là tức điên vì hắn không ra hồn nhiều hơn
Vì một cái cô nương, mà hắn liền nháo thành như vậy
Mấu chốt là cô nương kia chẳng qua uy hiếp một chút mà thôi, còn chưa có chân chính bỏ đi, mà hắn đã muốn ch
ớt muốn sống, nếu như Quý Chiêu thật sự đi..
Thái hậu không dám nghĩ tới hậu quả
"Ta đi khuyên nhủ nàng
Bà lưu lại câu nói này, liền đi ra
Kỷ Hành cũng không trông cậy vào Thái hậu có thể khuyên được Quý Chiêu
Những lời hắn nói vừa nãy, chính là vì muốn ám hiệu Thái hậu không nên làm khó Quý Chiêu
..
Quý Chiêu ở bên ngoài cùng Như Ý chơi một hồi, Thái hậu đột nhiên lại dẫn nàng đến Từ Ninh cung, Như Ý bị nhũ mẫu ôm đi
Trong phòng khách Từ Ninh cung, Thái hậu vẫy lui tất cả mọi người, Quý Chiêu cảm thấy bà đại khái là có chuyện muốn nói, thế là chuẩn bị làm ra vẻ chăm chú lắng nghe
Thái hậu nương nương nhìn Bồ Tát trong phòng khách, rồi lại nhìn Thái Thượng Lão Quân, chợt bà có chút chột dạ, liền dẫn Quý Chiêu tới một căn phòng nhỏ hơn ở bên cạnh
"Chuyện của ngươi ai gia đều biết
Thái hậu nói tiếp:
"Ngươi có thể vì thù nhà mà buông tha cho vị trí Hoàng hậu, cũng xem như có khí khái
Quý Chiêu cúi đầu đáp:
"Thái hậu nương nương quá khen, đây chỉ là lẽ thường của con người
"Ngươi thật sự rời khỏi Hoàng thượng sao
Quý Chiêu thở dài:
"Bỏ được hay không thì có làm sao đâu
"Xem ra ý ngươi đã quyết
Quý Chiêu khẽ gật đầu
"Dù là sau khi ngươi đi, Hoàng thượng sẽ ch
ớt
"Hắn sẽ không ch
ớt, ta sẽ chờ hắn trị hết bệnh mới đi
"Nếu ngươi khăng khăng muốn đi, bệnh của hắn e là rất khó tốt lên
"Ta..
Thái hậu không chờ nàng nói chuyện, cắt lời nàng mà nói:
"Ta hỏi ngươi, ngươi sở dĩ không muốn gả cho Hoàng thượng, chính là vì cha của hắn là kẻ thù giết cha ngươi đúng không
Quý Chiêu gật gật đầu:
"Vâng
"Như vậy, nếu như có người giúp ngươi giết kẻ thù giết cha của ngươi, người kia chính là ân nhân của ngươi đúng không
"Đó là đương nhiên, nhưng mà..
"Nếu ân nhân của ngươi muốn ngươi gả cho con trai của hắn, ngươi có bằng lòng lấy thân tới báo đáp ân nghĩa không
"Ta..
"Ngươi có thể vì thù hận mà không gả, đương nhiên cũng nên vì ân tình mà gả, như vậy mới công bằng
"Ta..
Ta bằng lòng
Thái hậu đột nhiên cười, bà từ từ nói:
"Năm Thuần Đạo thứ hai mươi lăm, Tiên hoàng còn chưa đến bốn mươi tuổi, chính là lúc đang độ tuổi xuân, lại bất ngờ nhiễm bệnh nặng, không trị mà vong
Bà nói xong lời cuối cùng, trong ngữ khí mơ hồ lộ ra một tia khoái ý
Đây là sự thật nhưng vì sao Thái hậu lại đột nhiên đề cập chuyện này
Quý Chiêu có chút nghi ngờ, chợt nàng giống như nghĩ đến cái gì, kinh ngạc nhìn Thái hậu
"Ngươi rất thông minh
Thái hậu cười nói:
"Không sai, chính là như ngươi nghĩ vậy
Lúc ấy rất nhiều người đều hoài nghi cái ch
ớt của Tiên hoàng quá kỳ quặc nhưng bọn họ tìm không được bất kỳ chứng cứ nào
Đây là chuyện lợi hại nhất mà cuộc đời này ta làm qua
Quý Chiêu thình lình nghe được bí mật như vậy, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh ngắt:
"Vì, vì sao
"Vì sao
Thái hậu lạnh lẽo cười:
"Còn có thể vì sao, nếu như hắn không làm xằng làm bậy đến như thế, ép mẫu tử chúng ta lên tuyệt lộ, ta cũng không đến mức tàn nhẫn ra tay như vậy
Đừng nói là một lần, hắn chính là ch
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
ớt nghìn lần vạn lần, cũng là đáng đời
Một người nữ nhân, phải tuyệt vọng đến mức nào, mới tàn nhẫn đến mức giết ch
ớt trượng phu của mình chứ
Tuy Quý Chiêu chấn kinh nhưng rồi lại vô cùng hiểu được tình cảnh của Thái hậu, nàng không thấy Thái hậu tàn nhẫn chút nào, ngược lại cảm thấy bà quả cảm mà kiên cường, người nữ nhân này làm như thế, cũng là vì bảo vệ chính mình cùng con trai
"Loại chuyện này ta vốn định mang vào trong quan tài nhưng Hoàng thượng bởi vì ngươi muốn đi mà lại triền miên trên giường bệnh, ta làm nương sao có thể nhẫn tâm..
Cho nên, ta là ân nhân của ngươi, hiện tại ta muốn để ngươi gả cho con trai của ta, ngươi đồng ý hay không đồng ý
"Ta..
Ta..
Quý Chiêu chấn kinh quá mức, nhất thời có chút nói lắp
"Nếu ngươi không đồng ý, vậy không bằng hiện tại đến Càn Thanh cung cầm dao đâm ch
ớt đứa con ngốc kia của ta đi thôi, cũng tốt hơn để hắn thời thời khắc khắc bị giày vò
"Ta đồng ý
Thái hậu liền yên tâm:
"Nói thật, nếu phụ thân ngươi ở trên trời nhìn ngươi, hắn tất nhiên cũng hi vọng ngươi đồng ý
Mắt Quý Chiêu đỏ lên
"Ngươi là một cô nương thông minh, khó được là tâm tính cũng tốt
Kỳ thật điểm khó được nhất trên người ngươi chính là vận khí tốt, cũng bởi vì vận khí tốt, ngươi mới gặp con của ta
Nữ nhân cho dù tu mười kiếp, cũng chưa hẳn có thể tu luyện được một người nam nhân thật lòng đối đãi ngươi
Nếu ngươi không biết trân quý, chẳng những là cô phụ hắn, còn cô phụ thân nhân đã mất của ngươi, cũng cô phụ phúc duyên mà mười kiếp ngươi tu luyện có được
Lời ta nói đến đây, chính ngươi cẩn thận mà suy nghĩ đi
Quý Chiêu khóc khẽ gật đầu
Sau khi ra Từ Ninh cung, Quý Chiêu lại đi Càn Thanh cung
Kỷ Hành vốn ngồi ở trên giường há mồm ừng ực uống thuốc bổ, nghe đến bước chân của Quý Chiêu, hắn lập tức ném thuốc xuống đất, một lần nữa nằm xuống giường
Lúc Quý Chiêu đi tới, thấy một cái chén vỡ nát trên mặt đất, còn có nước thuốc tung tóe, nhìn thê thảm vô cùng, nàng định dọn dẹp Kỷ Hành lại ngăn cản nàng:
"Không cho phép nàng làm những việc này
Nói xong, ra sức hướng về bên ngoài kêu to, gọi hai cung nữ vào dọn dẹp
"Sao bên cạnh chàng không có ai thế này
Quý Chiêu nhíu mày nói
Đây chắc chắn không phải là người khác lười biếng, mà là do hắn bình lui tất cả mọi người
Kỷ Hành không muốn nói những chuyện tào lao này với nàng, hắn nằm ở trên giường, nắm tay nàng cười nói:
"Nàng cũng mệt rồi, nằm xuống nghỉ một chút đi
Quý Chiêu ôm bàn tay gầy như cái que của hắn vào ngực, nghiêm túc nhìn hắn:
"Chàng phải nhanh khỏe lên đó
Kỷ Hành khẽ gật đầu, trong lòng lại nghĩ, không có cửa đâu
"Chàng nhanh khỏe lên, để chúng ta còn thành thân
Kỷ Hành bỗng nhiên đứng dậy, kinh hỉ nhìn nàng:
"Thật?
Nàng dùng sức gật đầu
Triệu chứng ho ra máu của Kỷ Hành tự động biến mất sau khi khi Quý Chiêu đồng ý thành thân với hắn, đương nhiên bệnh của hắn cũng không tính là khỏi hẳn
Trước đó thân thể của hắn do hắn tự đập vào vết thương nên có chút gầy yếu, cần cực kỳ bù đắp một chút
Thế là Hoàng đế bệ hạ triển khai kỳ hạn cường thân kiện thể trong vòng một tháng
Thân thể căn bản của hắn vốn tốt, mỗi ngày lại rèn luyện thích hợp, cộng thêm các Thái y tỉ mỉ phối chế thuốc bổ cho hắn, cứ vậy qua một tháng, thân thể của hắn đã tốt không kém ban đầu
Tất cả thủ tục trước đại hôn đều đã chuẩn bị xong xuôi, Hoàng đế bệ hạ muốn thành thân
Vì để cho hôn lễ của mình càng thêm thú vị, Kỷ Hành cự tuyệt phương án đại hôn thường lệ của Hoàng đế, hắn muốn thành thân giống như người bình thường, nào là bái lạy trời đất, mời bạn bè người thân cùng nhau uống uống rượu mừng vân vân...
Quan viên Lễ bộ vì chuyện này mà gần như mệt như con chó, đại hôn của Hoàng thượng vừa muốn bình thường lại cũng muốn không bình thường, từng khâu đều phải chỉnh sửa, chỉ riêng việc lạy trời đất liền tranh luận mất hai ngày
Kỳ thật Kỷ Hành cũng không phải rất lưu ý những vấn đề về tình tiết kia, cái hắn muốn đơn giản là vui mừng, là sung sư
ớng, là mọi người đều tới nói chúc mừng, mà không phải là uy nghiêm hết thứ này đến thứ khác
Ngày đại hôn, Kỷ Hành mặc một bộ long bào màu đỏ, cưỡi con ngựa cao to tự mình chạy tới trước nhà của Quý Chiêu để nghênh đón tân nương của mình, đây là chuyện xưa nay chưa từng có trong lịch sử hôn lễ của Hoàng đế các triều đại
Hỉ kiệu mà Quý Chiêu ngồi cũng không phải là loại có màu hạnh hoàng2 của Hoàng hậu, mà là màu đỏ thẫm, vô cùng vui mừng
2Màu của Hoàng đế là minh hoàng, là màu vàng kim sáng, còn màu của Hoàng hậu là màu hạnh hoàng, là màu vàng cam của quả hạnh (ở mình gọi là quả đào
Như Ý cũng mặc màu đỏ hết cả người, trước ngực của nó còn đeo một đóa hoa lụa màu đỏ
Nó vẫn cho là người hôm nay thành thân chính là nó, nhũ mẫu sợ nó khóc nên cũng không giải thích loại chuyện phức tạp này với đứa trẻ con
Nơi cuối cùng được xác định dùng để bái đường chính là điện Giao Thái, lúc Như Ý bị nhũ mẫu mang đi tới điện Giao Thái thì nghi thức này đã kết thúc, nó thấy Điền Thất bị người ta dẫn ra khỏi cửa, lập tức đi theo cùng
Kỷ Hành bái đường xong, đương nhiên là phải đi uống vài chén rượu
Hắn không có bố trí hỉ yến ở điện Hoàng Cực, mà trực tiếp đãi ở bên ngoài đài ngắm trăng trước cửa Càn Thanh cung, quan viên Lễ bộ đã không biết phải nói cái gì nữa, tóm lại Hoàng thượng cao hứng là được, tùy ý hắn ép buộc thôi
Mâm cỗ được chuẩn bị rất nhiều, cũng xem như là đại yến quần thần, trừ văn võ bá quan ra, một vài cung nữ thái giám tương đối có mặt mũi cũng ngồi vào bàn
Kỷ Hành đi từng bàn mời rượu, làm tất cả mọi người sợ quá chừng chừng, hắn uống một ngụm, bọn họ phải ống một cốc, hơn nữa luôn không tự giác được mà muốn quỳ xuống uống chén rượu này, tình cảnh kia vô cùng thú vị
Về phần mời rượu cho Hoàng thượng uống, trừ Trịnh Thiếu Phong ra đương nhiên là không ai dám
Ở một trình độ nào đó mà nói, Trịnh Thiếu Phong và Đường Thiên Viễn đối với Kỷ Hành, xem như là có thân phận "Anh vợ", thế là hai vị này mời Hoàng thượng uống rượu rất là có chút sức lực
Nháo một trận như vậy xong, Kỷ Hành lưu lại quan khách uống rượu, còn hắn thì đi động phòng3
3Động phòng (danh từ): phòng cưới, phòng tân hôn
Sau lại nói chệch thành nghĩa bóng là xxoo
Động phòng ngay tại Không Ninh cung, hắn chỉ uống ngà say hai phần, mắt cười híp lại toàn là vui sư
ớng, nhìn ai đều vô cùng thuận mắt, hắn tung bước nhẹ nhàng đi tìm tân nương của hắn
Kết quả trong động phòng xuất hiện khách không mời mà đến
Tân nương ngồi ở trên giường, trên đầu phủ khăn voan đỏ
đây là hình ảnh bình thường nhưng mà bên cạnh vị tân nương này có một đứa bé đang ngồi, trước ngực nó mang theo một đóa hoa đỏ, còn tự mình chụp lên đầu mình một chiếc khăn tay đỏ nhưng khăn tay lại quá nhỏ, chỉ che khuất từ lỗ mũi trở lên
Đứa bé còn đang nói chuyện:
"Điền Thất, đây chính là động phòng sao
Trong lúc nói chuyện nó hít hít thở thở, làm cho một góc chiếc khăn kia bị phe phẩy mà phập phà phập phồng theo
Quý Chiêu đáp:
"Ừ
"Không vui tý nào
Như Ý có chút thất vọng
"Đúng là không vui, không bằng ngươi đi ra ngoài xem có cái gì khác không
"Được rồi, vậy ngươi chờ ta, ta đi xem có con khỉ không
"Ừ
Như Ý kéo khăn tay đỏ trên đầu xuống, sau đó nó liền thấy được phụ hoàng của nó:
"Phụ hoàng, người tới đây làm gì
Nó hỏi rất là có lý lẽ thẳng hào hùng
Kỷ Hành lười phải nói chuyện với nó, trực tiếp nắm áo nó xách lên
Hiện tại hắn thật sự muốn vo thằng oắt con này rồi thành một cục sau đó quăng ra ngoài cửa sổ nhưng đã phí tâm phí lực nuôi dưỡng nhiều năm, ngã thành con chim ngốc cũng thật đáng tiếc
Vừa lúc, nhũ mẫu và hỉ nương đang ở trong phòng kề ăn vụng điểm tâm, lúc này nghe thấy Hoàng thượng tới sớm như vậy, hai người đều kinh hãi, vội vàng chạy ra
Nhũ mẫu từ trong tay Kỷ Hành tiếp lấy Như Ý, ôm nó mà hỏa tốc rút lui khỏi hiện trường
Hỉ nương cẩn thận dùng hai tay nâng một cái đòn cân lên đưa cho Kỷ Hành
Lễ nghi trong động phòng thật ra cũng rất rườm rà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hỉ nương mang theo áp lực rất lớn giúp Hoàng thượng hoàn thành những việc đó, rốt cuộc có thể lui xuống
Kỷ Hành nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của Quý Chiêu, mắt bốc lục quang
Hắn ăn chay quá lâu, cuối cùng cũng nghênh đón được bữa tối thịnh soạn này
Quý Chiêu thấy vết sẹo bắt mắt dưới xương quai xanh của hắn, nàng đến gần mà nhẹ nhàng hôn lên nó, nhẹ giọng nói:
"Thật xin lỗi
"Đừng nói những chuyện này với ta
hắn nằm xuống người nàng, không nhanh không chậm đẩy lưng hành động, khẽ cười:
"Nàng chỉ cần thật vui vẻ cùng ta sống qua ngày là đủ
Bởi vì ánh sáng, nên Kỷ Hành không có để màn giường xuống
Hắn muốn nhìn thấy rõ ràng từng chút từng chút đường nét của người trong lòng hắn
Hai người tình đến chỗ nồng, ai cũng không có chú ý đến một tiếng vang nhỏ cách vách
Ngay sau đó, một thứ to như đá tảng từ trong cách vách bò ra, thò đầu bò vào gian phòng của bọn họ
Một con rùa đen vừa tỉnh lại từ giấc ngủ đông, bụng đói kêu vang nên chẳng quan tâm sợ hãi, nó bò đến trước giường, nâng cái đầu lên, trong mắt ngập tràn mong đợi nhìn người ở trên giường
Nó nghĩ thầm, trên tay nàng có cá
Hoàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.