Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Điện Thoại Liền Tương Lai, Phá Sản Lại Có Làm Sao

Chương 28: Báo cáo công tác đại hội, cung cấp địa tin tức đi ra!




Chương 28: Báo cáo công tác đại hội, cung cấp thông tin đất đai!

Sau một thời gian suy đi tính lại.

Giang Mãn Nguyệt quyết định, không rảnh để ý đến lời đồn!

Lời đồn chung quy vẫn chỉ là lời đồn, sớm muộn gì cũng sẽ tự tan.

Hơn nữa, có những tin đồn nhảm nhí này......

Chẳng phải nàng càng có nhiều cơ hội tiếp xúc với Lục Phàm hơn sao?

Lục Phàm, người hoàn toàn không biết gì về những lời đồn đại, nếu biết nữ tổng tài nào đó lại ôm cái suy nghĩ kỳ quặc này, có lẽ trong lòng sẽ có cả vạn con thảo mã nê đang gào thét không thôi.—— Sáng sớm ngày hôm sau.

Giang Mãn Nguyệt đúng giờ đến dưới lầu khách sạn Vạn Hào."Ăn sáng chưa?""Ta đã mang đồ ăn sáng từ nhà hàng của khách sạn ra rồi."

Sau khi lên xe, Lục Phàm đưa cho nàng hai cái bánh mì kẹp và một hộp sữa bò.

Giang Mãn Nguyệt đến sớm như vậy, chắc chắn là chưa ăn sáng.

Lục Phàm cảm thấy mình nhất định phải làm vậy."Ừ, bụng cũng có hơi đói.""Vậy cô ăn đi, để ta lái xe."

Giang Mãn Nguyệt nhận lấy bánh mì và sữa bò, rồi chuyển từ ghế phụ sang ghế lái.

Hôm nay nàng tuy dậy sớm hơn bình thường, phải nói là sớm hơn một tiếng.

Nhưng nhờ thói quen tự giác nhiều năm, nàng đã ăn trứng chiên và sữa bò ở nhà trước khi ra ngoài.

Nhưng bữa sáng ấy, ăn thêm một chút cũng không sao.

Lục Phàm nhìn Giang Mãn Nguyệt đang ngấu nghiến gặm bánh mì, trong lòng chợt có một cảm giác vui mừng khó tả… Bỗng nhiên có chút không dám nhìn mặt nàng, mắt nhìn thẳng phía trước đường đi, chuyên tâm lái xe.

Trên ghế phụ, Giang Mãn Nguyệt thỉnh thoảng liếc trộm Lục Phàm.

Nhưng lại không nói gì.

Cứ thế lái xe gần một tiếng, mới đến bãi đậu xe dưới tầng hầm của công ty.

Hai người vậy mà không hề thấy ngượng ngùng......

Khi chờ thang máy, hai người đứng mỗi người một bên cửa thang máy."Giang, Giang Tổng đến sớm ạ!"

Lúc này, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một người.

Vừa có chút kinh ngạc lại cố ý làm ra vẻ chú ý bên ngoài, nhưng vẫn trước sau như một, gật đầu chào hỏi Giang Mãn Nguyệt.

Ánh mắt mang vẻ khó hiểu còn thoáng liếc qua Lục Phàm."Chào."

Giang Mãn Nguyệt vẫn như thường lệ, đáp lời với vẻ lạnh lùng.

Việc Lâm Nhất Phàm trùng hợp xuất hiện ở đây, nàng đã đoán được.

Xe của Lục Phàm, đỗ ở vị trí đỗ xe đặc biệt của nàng.

Mà những nhân viên bình thường như Lâm Nhất Phàm, không có chỗ đỗ cố định.

Khu vực đỗ xe của Lâm Nhất Phàm, đáng lẽ phải đi một thang máy khác để lên công ty.

Việc hắn xuất hiện ở đây ngẫu nhiên gặp nàng và Lục Phàm, không có gì đáng nghi ngờ, không hề ngẫu nhiên chút nào.

Lâm Nhất Phàm không chào hỏi Lục Phàm, Lục Phàm cũng lười để ý hắn.

Nhưng cũng cảm nhận rõ ràng, ánh mắt Lâm Nhất Phàm nhìn hắn và Giang Mãn Nguyệt có vẻ khá kỳ quặc.

Chắc tên này lại đang suy nghĩ những chuyện bẩn thỉu gì đó sao?

Thôi, kệ đi…… Cây ngay không sợ chết đứng!"Keng..."

Cửa thang máy mở ra.

Giang Mãn Nguyệt và Lục Phàm đều rất tự nhiên bước vào."Tôi đi chuyến sau."

Lâm Nhất Phàm nhìn thang máy không có vẻ gì là đặc biệt đông, vừa cười vừa nói.

Sau khi cửa thang máy đóng lại, hắn liền lấy điện thoại di động ra, gửi vài tấm ảnh cho ai đó."Thật sự bị ta bắt gặp rồi! “Ảnh” “ảnh”""Hai người họ từ chiếc BMW X7 kia xuống xe, Lục Phàm lái xe.""Bây giờ đã vào thang máy rồi......"

Sau khi gửi tin nhắn, Lâm Nhất Phàm lộ ra vẻ mặt xem kịch vui đầy chế giễu."Keng..."

Cửa thang máy mở ra.

Giang Mãn Nguyệt và Lục Phàm hai người một trước một sau, ra khỏi thang máy.

Sau đó sóng vai đi đến cổng chính công ty, quẹt thẻ vào.

Tại cửa, hai người gật đầu nhẹ với nhau rồi tách ra.

Một người rẽ trái, đi về văn phòng tổng giám đốc.

Một người rẽ phải, đi đến khu làm việc chung.

Điều khiến Lục Phàm có chút bất ngờ là, hôm nay người công ty đến đặc biệt sớm.

Rõ ràng còn gần 20 phút nữa mới đến giờ làm việc.

Khu vực ghế chờ đã gần như không còn chỗ trống."Quả nhiên, hội nghị báo cáo công tác giữa năm, không ai dám đến trễ cả…"

Nghĩ như vậy.

Lục Phàm lại phát hiện, vô số ánh mắt kinh ngạc đang nhìn mình."Cũng đúng thôi, mình bị công ty điều tra, đình chỉ công tác nửa tháng.""Bây giờ xuất hiện ở công ty, sẽ bị chú ý cũng là chuyện bình thường......"

Lục Phàm đi trong ánh mắt săm soi của mọi người, về văn phòng quản lý của mình.

Sau khi ngồi xuống, liền bật máy tính lên.

Đăng nhập hệ thống OA của công ty, soạn một đơn xin từ chức, rồi gửi đi.

Sau đó nhàm chán ngồi đợi thời gian đến để tham gia hội nghị báo cáo công tác.

Đây là yêu cầu của Giang Mãn Nguyệt, nếu không thì hắn cũng không muốn tham gia.

Trong thời gian này.

Liên tục có người đi ngang qua phòng làm việc của hắn.

Qua tấm kính ngăn cách, tò mò liếc trộm hắn vài lần.

Thậm chí có người, còn dừng chân lại một lát, có chút ngại ngùng gượng gạo cười với hắn.

Đúng lúc Lục Phàm đang khó hiểu trong đầu thì một tin nhắn từ tài khoản công chúng Wechat báo đến.

Đó là tài khoản công chúng chính thức của kế hoạch đất đai Nam Thành mà Lục Phàm đặc biệt chú ý.—— «Thông báo về việc cung cấp đất tập trung quý 3 của Nam Thành» Cuối cùng cũng đến!

Nhìn thấy dòng thông báo này, Lục Phàm phấn khích ấn mở.

Mang tâm tình kích động, bắt đầu cẩn thận nghiên cứu."Lục giám đốc, đến họp thôi!"

Đến khi cô gái nhân viên bộ phận hành chính gõ cửa vào gọi hắn đến phòng họp lớn họp, hắn vẫn còn đắm chìm trong đó.

Vừa đi vừa ôm laptop, trong đầu đã ghi nhớ được không ít điều."Được, đi ngay đây!"

Khi Lục Phàm mang laptop đi đến phòng họp lớn thì phát hiện bên trong đã ngồi đầy người.

Ngay cả Giang Mãn Nguyệt, cũng đã ngồi vào chỗ của mình.

Mọi người không ai là không ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào hắn…… "Cái thằng Lục Phàm này, đúng là trâu bò thật!""Ăn không ngồi rồi cũng được, bắt tất cả chúng ta phải chờ một mình nó.""Mẹ kiếp hắn không thể khiêm tốn một chút sao? Người khác được bao nuôi cũng chỉ dám vui trộm! Hắn thì ngược lại, sợ người khác không biết mình là người của Giang Tổng thì phải!""Ta thấy tên này, chỉ thiếu điều khắc chữ 'ta là người của Giang Tổng' lên trán.""Ai, loại người này, xem ngươi đến khi nào mới xong!"

Lục Phàm đón nhận ánh mắt của mọi người, áy náy cười.

Hắn cũng không cố ý, thật sự là do mải nghiên cứu thông tin đất đai, quá nhập tâm thôi.

Người tham gia hội nghị báo cáo công tác giữa năm, cũng đều là cấp bậc quản lý trở lên.

Thẩm Thanh và Lục Ngư cũng chỉ là chủ quản, không có tư cách tham gia.

Mà hai người Lâm Nhất Phàm và Lý Dịch Phong thì lại có mặt.

Sau khi nhìn thấy Lục Phàm ngồi xuống, liền chẳng coi ai ra gì, chỉ chơi điện thoại.

Thậm chí ngay cả liếc mắt nhìn bọn hắn cũng không thèm!

Vẻ đắc ý, khiến bọn họ không kìm lòng được run rẩy một chút.

Về một ý nghĩa nào đó mà nói, chiêu này của Lục Phàm, thực sự có thể nói là rút củi dưới đáy nồi.

Hắn mới là người cuối cùng giành chiến thắng!

Nếu có thể.

Bọn họ nào có muốn không, bị một người phụ nữ như Giang Mãn Nguyệt bao nuôi chứ.

Hừ! Còn chưa chắc ai cười đến cuối cùng đâu…… "Được rồi, bắt đầu hội nghị thôi!"

Trên bục chủ tọa, Giang Mãn Nguyệt đảo mắt nhìn một vòng.

Cũng không đặc biệt nhìn Lục Phàm, mà hướng tổng giám đốc chủ trì hội nghị là Hà Khôn nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.