Chương 5: Ngươi bị "mua hàng Lâm Nhất Phàm" đá khỏi nhóm chat Hai người bạn thân nhất "phản bội".
Khiến Lục Phàm lập tức có chút nản lòng thoái chí.
Bây giờ hắn không còn chút tâm trạng nào để cho Thẩm Thanh vay tiền mua túi xách.
Hắn thực sự muốn một mình yên lặng một chút.
Lẽ nào cách đối nhân xử thế của mình tệ đến vậy sao?
Sao mà kết bạn với ai cũng toàn là loại người "biết mặt không biết lòng" thế này!
Ý nghĩ này làm Lục Phàm rất uể oải!
Hắn ngẩn người một lúc lâu.
Trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ -- Đã vậy, sao không thử học theo cách làm trong mấy tiểu phẩm ngắn.
Đi mượn thử tiền của những người quen bên cạnh xem sao.
Ngoài việc muốn kiểm chứng một chút, cũng đâu phải ai cũng giống Lý Dịch Phong hay Lục Ngư.
Thế giới này, vẫn là người tốt chiếm đa số thôi.
Lục Phàm cũng định thừa cơ hội này, xem rõ người nào đáng kết giao, người nào không đáng.
Dù sao mình có tin tức của tương lai.
Nhất phi trùng thiên là chuyện chắc chắn.
Đến lúc đó nhất định sẽ có không ít người đến cầu cạnh mình.
Nếu là kẻ không đáng, vậy thì không nên lãng phí thời gian vào bọn họ làm gì!
Nghĩ tới đây.
Lục Phàm dứt khoát nhắn lên nhóm một tin khẩn cấp cần vay 2 vạn tệ.
Gửi cho những người coi như có chút giao tình, có khoảng bốn năm mươi người.
Một buổi chiều trôi qua.
Có 12 người nói, bản thân cũng đang khó khăn, lực bất tòng tâm.
Những người này và Lục Phàm giao tình chưa đủ để họ tùy tiện cho mượn 2 vạn tệ.
Lục Phàm tuy có chút thất vọng, nhưng cũng có thể hiểu được.
Cũng có 8 người, gửi cho hắn các phong bao lì xì từ 100 đến 500 tệ khác nhau.
Những người này có lẽ coi như trả một phần nhỏ, để sau này gặp mặt không quá khó xử.
Điều này cũng hợp tình hợp lý.
Nhưng có đến hơn 20 người, căn bản là không trả lời tin nhắn.
Trong số đó có không ít người mà Lục Phàm cho rằng giao tình khá tốt.
Đặc biệt là mấy đồng nghiệp khá thân thiết ở công ty, tất cả đều chọn cách lơ hắn đi.
Vậy thì có lẽ lại là công của Lý Dịch Phong rồi.
Nhưng điều khiến Lục Phàm cảm thấy kinh ngạc và khó tin nhất là.
Quản lý bộ phận mua hàng của công ty, một người tên Lâm Nhất Phàm.
Trực tiếp trả lời tin nhắn của hắn: "Lục Phàm, nghe nói cậu phá sản, có thật không?""Không phải, tớ không có phá sản, tớ chỉ muốn mượn gấp 2 vạn tệ thôi, Lâm huynh có thể giúp ta một chút được không?"
Lục Phàm đáp lại.
Một lúc lâu sau."Keng... Keng... Keng..."
Điện thoại của Lục Phàm đột nhiên vang lên vô số âm thanh tin nhắn.
Nhìn chăm chú vào màn hình kiểm tra.
Là Lâm Nhất Phàm tạo một nhóm chat không chính thức của công ty, rồi đăng tin vào đó.
Tên nhóm là 【Nhân viên công ty Trác Việt】.
Lục Phàm vừa định ấn vào xem.
Liền phát hiện ra một chuyện vô cùng cạn lời.
-- hắn đã bị đá ra khỏi nhóm!
Mà kẻ đá hắn ra, không thể nghi ngờ chính là chủ nhóm Lâm Nhất Phàm.
Lục Phàm lập tức ngơ ngác.
Hắn ấn vào lại group chat, bắt đầu kéo lên xem."Lý Dịch Phong: Các bạn đồng nghiệp, nhắc mọi người một câu, Lục Phàm ở bộ phận thị trường đầu tư cổ phiếu phá sản, xe cộ nhà cửa đều mất sạch rồi, đang phát điên khắp nơi vay tiền. Mọi người đi làm cũng không dễ dàng gì, tuyệt đối đừng sập bẫy!""Lý Dịch Phong: Có hình có chứng, mọi người mở to mắt ra mà xem này!"
Tiếp đó là mấy tấm hình Lục Phàm bán xe, bán nhà, rút hết tiền tiết kiệm...
Còn có cả lịch sử tin nhắn chat giữa Lục Phàm và Lý Dịch Phong."Lục Phàm phá sản? Xe nhà bán hết? Thật hay giả vậy? Cậu chắc chứ? @Lý Dịch Phong""Lý Dịch Phong: Ha ha, tự mọi người xem hình mà đánh giá! Tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở mọi người thôi, tin hay không thì tự phán đoán, đến lúc bị hố đừng trách người khác.""Ngọa Tào! Lục Phàm thực sự vay tiền của tôi, tôi còn chuyển khoản cho cậu ta 500 tệ, không thể nào! Không thể nào! Thì ra là phá sản rồi...""Xem ra là thật, cậu ta cũng nhắn tin vay tiền của tôi, may mà tôi không thèm trả lời, chúng tôi có thân quen gì đâu!""Lục Phàm cũng vay tiền của tôi, tôi thiệt 200 tệ rồi.""Cũng vay tiền tôi +1""Cũng vay tiền tôi +2""Cũng vay tiền tôi +3"...
Liên tiếp có hai mươi mấy người gửi ảnh chụp màn hình tin nhắn của mình.
Một hai người còn tốt, đằng này lại đồng loạt đi vay tiền nhiều người như vậy.
Điều này chứng minh cái gì?
Chứng tỏ tin Lục Phàm phá sản là có thật!"@Lục Ngư, cậu và Lục Phàm không phải là cùng một phe sao? Cậu ấy cũng vay tiền cậu đấy à?""Đừng hỏi nữa, chắc chắn là phá sản rồi. Phá sản thì cứ nhận đi, cứ rêu rao rồi bắt ai cũng vay tiền, loại người này, thần kinh!""Đúng vậy, kẻ phá sản cái gì cũng có thể làm ra, mọi người vẫn nên tránh xa loại người này!""Lục Ngư: Phàm ca cũng đang ở trong nhóm, hay là chờ Phàm ca tự mình lên tiếng giải thích...""@Lục Ngư, cậu nói lý lẽ như vậy làm gì, chẳng phải cũng tại cậu vay tiền của người ta à, còn nói nhiều làm gì! Không cần giữ loại người này trong nhóm làm gì!""Không sai! Đá cậu ta ra khỏi nhóm đi, cái nhóm này là nơi những đồng nghiệp của Trác Việt giúp đỡ nhau, cái loại người phẩm kém như này, mau chóng đá ra đi!""Đồng ý! @Lâm Nhất Phàm, chủ nhóm đâu rồi? Mau đá ra đi! Tôi đã cho cậu ta vào danh sách đen rồi, may mà không cùng phòng ban, nếu không thì còn ảnh hưởng tới công việc.""Đồng ý! Cho vào sổ đen, đá khỏi nhóm!""Đồng ý +1!""Đồng ý +2!""Đồng ý +3!"...
Nhóm hơn 100 người, rất nhanh lại xoát màn hình."Lâm Nhất Phàm: Tôi vừa hỏi Lục Phàm rồi, cậu ta nói không có phá sản, xong lại hỏi vay 2 vạn tệ...""Lão Lâm, cậu định hài hước đấy à? Cười chết tôi rồi!""Lâm Nhất Phàm: Vì tất cả mọi người đều đồng ý, đương nhiên tôi cũng không phản đối."
【Bạn bị "mua hàng Lâm Nhất Phàm" đá khỏi nhóm chat】 Tin nhắn dừng ở đây.
Phía sau cuộc trò chuyện Lục Phàm không nhìn thấy nữa."Ha, những người này thật mẹ nó có ý tứ!""Không cho vay còn không nói làm gì, còn xem lão tử thành chó phân, sợ dính lên người chắc.""Cái đồ chó Lý Dịch Phong làm đúng là hết sảy, quả thực đột phá cả chân trời!""Còn thằng Lục Ngư này, cứ phải giả vờ xuất hiện nói một câu, mày sợ sau này ở công ty lăn lộn không nổi à?""Còn bảo nhân phẩm lão tử không tốt? Ha ha ha..."
Nhìn những đoạn tin nhắn này, Lục Phàm giận quá hóa cười.
Quả nhiên tiền bạc có thể nhìn thấu nhân tâm, quá chân thực!
Sau đó, trên mặt Lục Phàm đã lộ ra vẻ khinh bỉ và khinh thường sâu sắc.
Không bao lâu nữa, ít nhất hắn cũng kiếm được một hai tỷ.
Hy vọng những người này đến lúc đó đừng hối hận, càng không được mặt dày mày dạn đi tìm hắn.
Nếu không thì thực sự quá bi ai."Rầm!"
Ngay lúc Lục Phàm tức giận tới cực điểm.
Một tiếng đóng sập cửa vang lên đầy kịch liệt.
Bạn gái Thẩm Thanh mặt mày đen sì, xuất hiện trước mặt Lục Phàm."Lục Phàm, giỏi lắm ha! Phá sản mà còn giấu giếm tôi! Anh, anh sao không đi chết đi!"
Thẩm Thanh giận đến mức không kiềm chế được mà vung chiếc túi xách đang cầm trong tay tới.
Suýt chút nữa nện trúng mắt Lục Phàm.
Lục Phàm chưa hết bàng hoàng mà nhảy dựng lên, kinh ngạc nhìn Thẩm Thanh.
Lúc này hắn mới nhớ, Thẩm Thanh cũng ở trong cái nhóm chat đó.
Sau khi xem những tin nhắn đó, có lẽ nàng đã giận đến nổ tung rồi!
Nhìn bạn gái Thẩm Thanh như muốn ăn tươi nuốt sống mình.
Lục Phàm có cảm giác như đã cách một thế hệ rồi.
Đây, đây chính là người bạn gái mà mình toàn tâm toàn ý bỏ ra nửa năm sao?
Nghe thấy mình phá sản, liền bảo mình đi chết?
Còn suýt nữa đánh vào mình?
Sau khi liên tiếp nhận những cú sốc vỡ cả tam quan.
Lòng Lục Phàm, lúc này lại trở nên bình tĩnh lạ thường.
Nỗi buồn quá lớn khiến con tim chết lặng, chỉ là vậy thôi."Cô thấy hết rồi đúng không, cho nên?"
Giọng Lục Phàm có chút lạnh lẽo nói.
Câu nói này, một lần nữa châm ngòi cơn giận của Thẩm Thanh.
Nàng tức giận đến toàn thân run rẩy.
