Chương 7: Thế giới này, vẫn có người tốt!
Trong lòng có chút cảm động đồng thời. Lục Phàm vẫn không quên hỏi một câu: "Vì sao?""Cái này có gì mà vì sao, ai mà chẳng có lúc cần tiền chứ.""Huống hồ, khi ta còn ở Trác Việt, cậu đã giúp tôi không ít việc rồi.""Cậu có thể không nhớ, có một lần cậu nhường một đơn lớn cho tôi, để tháng đó tôi cầm không ít phần trăm hoa hồng, có tiền cho mẹ đi khám bệnh.""Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, bây giờ lúc cậu gặp khó khăn, tôi sao có thể khoanh tay đứng nhìn được.""Cầm tiền đi, tôi biết cậu nhất định sẽ trả lại!"
Lục Phàm trả lời: "Cảm ơn, có phải để tôi mời ăn một bữa cơm không nhỉ?"
Sau đó liền không khách sáo nữa, bấm nút nhận tiền, nhận 6 vạn tệ.
Thứ nhất, bản thân đích thực không có tiền dùng, mà cuối tháng đã phải đóng tiền thuê phòng. Tránh việc phải hỏi xin bố mẹ, khiến họ lo lắng không cần thiết.
Thứ hai, cũng cho thấy Lục Phàm đón nhận tấm lòng của Trương Huy. Đợi mình phát tài, cũng có lý do để báo đáp Trương Huy.
Lục Phàm cũng không phải là người dễ bắt nạt. Nhưng ai đối tốt với hắn, hắn nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng. Chỉ cần có năng lực, cũng sẽ tận lực báo đáp người khác. Ngược lại hắn là người rất thù dai. Những chuyện nhỏ nhặt bình thường có lẽ sẽ không để tâm. Nhưng nếu liên quan đến nguyên tắc, hắn tuyệt đối không tha thứ!"Ăn cơm được thôi, nhưng dạo này có vẻ bận.""Đợi tôi hết bận, khi đó tôi mời cậu.""Hơi muộn rồi, ngày mai phải dậy sớm, hôm khác trò chuyện tiếp nhé?"
Một lúc sau, Trương Huy nhắn tin lại.
Lục Phàm nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ hơn rồi, trả lời: "Được thôi, có thời gian nói chuyện tiếp! Cảm ơn, A Huy.""Không cần khách sáo! Lục Phàm, cậu là người có bản lĩnh, tôi tin cậu có thể Đông Sơn tái khởi!""Ừm, nhận lời tốt lành của cậu."……
Ngày hôm sau, chủ nhật.
Lục Phàm cả ngày không ra ngoài, dán mắt vào tin tức và sự biến động của ngoại hối. Theo đà tăng lãi suất, đô la Mỹ càng lúc càng mạnh. Còn đồng Yên Nhật suy yếu, bị giảm giá trị phi tốc! Hơn nữa tỉ giá hối đoái vẫn không ngừng leo thang.
Nhìn xu hướng tăng trưởng khiến tim đập nhanh này, Lục Phàm hưng phấn đến khoa chân múa tay. Vẻn vẹn hai ngày, nếu hắn chọn rời sàn lúc này, với mức đòn bẩy cao gấp 400 lần. Sau khi trừ chi phí và phí giao dịch, hắn sẽ trực tiếp thu về 12 triệu đô la lợi nhuận! Tức là hơn 80 triệu tệ! Hai ngày, liền kiếm lời được gần như một mục tiêu nhỏ. Ngay cả Vương hiệu trưởng thấy cũng phải gọi bố!
Lục Phàm hít sâu một hơi. Để bản thân bình tĩnh một chút."Bình tĩnh, bình tĩnh......""Theo những gì Lục Phàm tương lai nói, cái này mới chỉ là bắt đầu thôi!""Đợi đến một tuần sau, khi Cục Dự trữ Liên bang đưa ra thông báo rút lui, giá tăng vọt còn có thể gia tốc.""Phải kiếm, thì phải kiếm lời mấy mục tiêu nhỏ kia!"
Vì quá vui vẻ, nên khi đặt đồ ăn buổi tối. Lục Phàm đã thêm cơm cho mình, gọi một cái pizza cỡ lớn sang trọng cộng thêm 2 lon coca. Thích nghi với cuộc sống của người giàu có, không thể từ từ tận hưởng được sao.……
Thứ hai.
Lục Phàm đúng giờ xuất hiện ở tầng 36 tòa nhà Trác Việt. Mặc dù nửa tháng sau hắn sẽ biến thành một ông chủ giàu có ngàn tỷ, nhưng theo trách nhiệm, hắn vẫn muốn tiếp tục đi làm.
Thế nhưng. Từ khi gặp mặt mấy người công ty trong thang máy, cho đến lúc vào công ty chào hỏi cô bé ở quầy lễ tân. Rồi đi qua hàng ghế dài, đến phòng làm việc của quản lý. Lục Phàm rõ ràng cảm nhận được ánh mắt mọi người xung quanh nhìn mình có điều gì đó khác lạ. Có kinh ngạc, có ngạc nhiên, có chế giễu, có khinh thường, có tiếc hận…… Cũng có một vài ánh mắt đặc biệt phức tạp.
Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đồn xa. Lục Phàm nào có thể không biết, tin tức hắn phá sản đã lan khắp công ty! Ở công ty Trác Việt 5 năm. Lục Phàm chưa từng bị ai để ý nhiều như hôm nay.
Khi đi rót nước ở phòng trà, mọi người tụ tập ở đó liền nhanh chóng tan tác như chim. Sợ không tránh kịp vậy. Mình chủ động chào hỏi, người khác cũng chỉ lộ vẻ mặt xã giao miễn cưỡng. "Giám đốc Lục đến sớm ạ, ha ha……"
Lục Phàm thật sự là ngán ngẩm. Đến giờ đi làm...
Thứ hai, theo lệ cũ, giám đốc triệu tập các quản lý bộ phận, họp giao ban. Lục Phàm vừa bước vào phòng họp liền cảm nhận được ánh mắt trêu đùa của mọi người xung quanh đang chiếu vào mình. Nhưng những kẻ tinh ranh này đều tỏ ra bình thản.
Buổi họp sắp kết thúc. Giám đốc Hà Khôn bỗng hắng giọng, cất lời."Cuối cùng, tôi xin nói vài lời.""Hôm nay đến công ty, tôi đã nghe được, một quản lý nào đó đã quấy rối các đồng nghiệp trong công ty một cách nghiêm trọng, thậm chí còn có hành vi lừa đảo.""Tôi hi vọng tất cả mọi người ngồi đây, hãy phân biệt rõ việc tư và việc công.""Đừng để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến công việc, ảnh hưởng đến việc quản lý công ty.""Báo cáo công việc hàng năm cũng sắp đến rồi, mọi người chú ý một chút.""Được rồi, giải tán cuộc họp thôi."
Nói xong, còn nhìn Lục Phàm một cách đầy ẩn ý.
Lục Phàm trực tiếp ngơ ngác. Đây là đang diễn trò gì vậy!?
Hà Khôn thiếu chút nữa thì điểm tên nói Lục Phàm tôi phá sản, đi khắp nơi vay tiền đồng nghiệp, ảnh hưởng đến công việc! Dù tôi thật sự phá sản, thì một giám đốc như anh cũng không cần thiết phải làm thế chứ? Rốt cuộc là anh nhìn ra tôi phá sản mà ảnh hưởng đến công việc ở chỗ nào?
Lục Phàm ở lại một mình trong phòng họp. Rồi nhanh chóng hiểu rõ mọi chuyện.
Vị trí quản lý phòng thị trường, có một phó quản lý vẫn luôn muốn ngồi vào. Nhưng từ khi Lục Phàm nhậm chức hơn một năm, mọi việc đều suôn sẻ. Nên người đó không có cơ hội. Mà người đó chính là thân tín của giám đốc Hà Khôn. Hà Khôn thì không hề ở trong đám đông đó, vậy nên anh ta biết rõ chuyện mình mượn tiền như thế. Chắc chắn tám chín phần mười là do tên Lâm Nhất Phàm kể lại cho anh ta. Ai ở công ty cũng biết Lâm Nhất Phàm chính là chó săn của Hà Khôn......
Lục Phàm cảm thấy mình thật sự bị sỉ nhục! Hắn vốn chỉ muốn qua mấy ngày nữa là xin thôi việc. Để cho công ty có thời gian tìm người bàn giao, đó là trách nhiệm của mình. Không ngờ rằng chỉ một vị trí quản lý nhỏ nhoi thôi, mà còn bị người khác nhớ mãi không quên theo cách này! Chẳng bao lâu nữa, Hà Khôn nhất định sẽ lợi dụng chuyện này để khuếch đại tin đồn. Rồi ép hắn từ chức. Không chừng bây giờ đã có rất nhiều đơn thư khiếu nại gửi đến bộ phận thanh tra.
Nếu là trước kia, Lục Phàm gặp phải chuyện như vậy nhất định sẽ lòng đầy căm phẫn, tức giận đến chết. Nhưng bây giờ thì khác -- Tâm trí hắn đã rộng mở."Các người nghĩ tôi sẽ quan tâm cái chức vị này, quan tâm cái mức lương 40 vạn một năm này sao?""Điều tôi quan tâm chính là chính các người, vậy thì dễ giải quyết rồi......"
Nghĩ đến đây, Lục Phàm khinh thường rời khỏi phòng họp. Vừa về phòng làm việc của mình, đã có người gõ cửa đi vào."Giám đốc Lục, tổng giám đốc mời cậu đến văn phòng một chuyến."
Thư ký của tổng giám đốc nói với giọng không chút cảm xúc.
Tổng giám đốc tìm ta? Cô nàng tổng giám đốc xinh đẹp lạnh lùng Giang Mãn Nguyệt tìm ta?
