Sở dĩ Thanh Nhàn chân nhân đến Đại Yến một mình, cũng không phải là Huyết Viêm Thiên Môn an bài, gã một mực ra ngoài tầm tiên vấn đạo, nhận được mật thư nên biết được kế hoạch của tông môn, trên đường trở về vừa đúng lúc đi ngang qua Ngọc Thanh Tông.
Gã thầm nghĩ nếu có thể tiện đường tiêu diệt tông môn mạnh nhất Đại Yến, thì lúc Huyết Viêm Thiên Môn đánh Tu Chân giới Đại Yến sẽ dễ dàng như lấy đồ trong túi.
Khi lẻn vào Ngọc Thanh Tông, Thanh Nhàn chân nhân cũng không quá coi trọng, chỉ là thói quen hành động cẩn thận, cho nên mới tiềm phục một đoạn thời gian.
Tại Tu Chân giới, chủ quan vĩnh viễn là khuyết điểm trí mạng nhất, cẩn thận luôn không thừa.
Sau khi tra xét rõ ràng nội tình Ngọc Thanh Tông, Thanh Nhàn chân nhân mới yên tâm.
Liễu Bất Diệt thân mặc hắc bào, khuôn mặt lạnh lùng, toàn bộ người vô cùng uy nghiêm, ánh mắt có cảm giác cực kỳ áp bách."
Thanh Nhàn chân nhân âm thầm căng thẳng suy nghĩ.
« Thanh Nhàn chân nhân sinh ra hảo cảm với ngươi, độ hảo cảm hiện tại là 2 sao »
Nhìn nhắc nhở trước mắt, Hàn Tuyệt im lặng.
Xảy ra chuyện gì vậy?"Kiếm khí thật bá đạo!
Một đạo kiếm khí màu đen quét ngang bầu trời, tựa như một vòng mặt trăng màu đen hiện ra, cực kỳ tráng lệ.
Hàn Tuyệt lật tay phải, xuất ra Hồng Mông Phán Định Kiếm.
Thanh Nhàn chân nhân còn chưa kịp ổn định thân hình, gã hoảng sợ thấy bốn phương tám hướng xuất hiện vô số kiếm ảnh, cùng phóng tới phía gã.
Thanh Nhàn chân nhân suy nghĩ một chút, tay phải bấm pháp quyết, bắn ra một phân hồn.
Thanh Nhàn chân nhân kinh hãi.
Thanh Nhàn chân nhân từ xa đã thấy hắn.
Nhìn qua đỉnh núi cao linh khí ngút trời phía xa xa, bỗng nhiên gã có chút bất an.
Thanh Nhàn chân nhân bị kiếm khí Thiên Tru Quỷ Thần Kiếm chém bay, toàn thân gã phún huyết, hộc máu bay ngược ra."
Lý Khanh Tử gật đầu, vội vàng sơ tán các trưởng lão.
Là vì nếu ở lại Ngọc Thanh Tông, con đường tu hành không cách nào tiến lên thêm một bước!"Sư đệ, ngươi định ra tay với Đại Yến phải không?
Tiếng nổ vang rất lớn, khiến cho các trưởng lão nội môn Ngọc Thanh Tông chạy đến.
Thanh Nhàn chân nhân hạ xuống bên cạnh Hàn Tuyệt, cười hỏi: "Trảm Thần trưởng lão có ở đây không?
Mấy nghìn kiếm ảnh đâm lên, tháp nhỏ màu xanh lẫn thân thể của gã trực tiếp bị cắt thành vô số mảnh nhỏ, sau đó lại bị nghiền thành tro bụi, linh lực bùng nổ, đủ mọi màu sắc, chấn động trời cao.
Lẽ nào Trảm Thần trưởng lão của Ngọc Thanh Tông thật sự không đơn giản?" Thanh Nhàn chân nhân nghiến răng hỏi, vừa nghĩ tới khuôn mặt tuyệt thế vô song của Hàn Tuyệt, thì linh thể gã nhịn không nổi phải run rẩy.
Vậy chẳng lẽ không thể suy đoán theo lẽ thường, mà là mạnh khủng bố?
Hàn Tuyệt không nghĩ được, vì vậy xuất ra Ách Vận Thư, bắt đầu nguyền rủa Thanh Nhàn chân nhân.
Lần đầu tiên Tuân Trường An thấy Hàn Tuyệt ra tay, Tam Thanh Tru Thế phô trương cực độ, chấn động ánh mắt của y.
Cửa động phủ, Tuân Trường An đang đả tọa cạnh Phù Tang Thụ, thấy được sự tình vừa diễn ra mà trợn mắt há hốc mồm."
Một cái xác tuấn mỹ như vậy, có muốn thu lấy hay không, lưu lại về sau dùng để đoạt xá?
Thanh Nhàn chân nhân lặng lẽ suy nghĩ.."
Phân hồn Thanh Nhàn chân nhân run rẩy toàn thân, sau khi bị Hàn Tuyệt đánh bại, trên đường gã chạy trốn thỉnh thoảng gặp phải các loại thiên kiếp, cực kỳ không may, cũng may mệnh gã cứng rắn, cuối cùng vượt qua được.
Trực giác của gã rất đúng!
Liễu Bất Diệt nói: "Không sai, nhiều nhất 5 năm sẽ ra tay, ta đã chuẩn bị xong, đến lúc đó chúng ta cũng sẽ thỉnh Khách khanh ra tay.
Thanh Nhàn chân nhân vừa nghĩ, vừa bay về phía Khổ Tu Thành Tiên Sơn.
Quả nhiên!
Cùng lúc đó."Xảy ra chuyện gì vậy?"
Lý Khanh Tử sợ tới mức toàn thân phát run."
Hàn Tuyệt lắc đầu nói: "Làm sao có thể, vẫn chưa, chuyện hôm nay không nên lan truyền ra ngoài, để tránh phiền phức không cần thiết, đúng lúc để cho Huyết Viêm Thiên Môn ăn thiệt thòi như một người câm.
Chẳng lẽ hắn chính là Trảm Thần trưởng lão?
Liễu Bất Diệt ngồi ở trên thủ tọa, nhíu mày hỏi: "Sư huynh, tại sao ngươi chật vật như vậy?
Thanh Nhàn chân nhân!
Đôi lúc quá mạnh cũng không nhất định là chuyện tốt a.
Chẳng lẽ người này có các loại át chủ bài như phân thân?
Càng đến gần Khổ Tu Thành Tiên Sơn, gã càng bất an, đồng thời cũng càng hiếu kỳ."
"Đừng!
Thanh Nhàn chân nhân lập tức ngừng lại trên không trung, nhíu mày.
Nam tử thật tuấn tú!
Đang phát sầu chưa biết nên giải quyết người này như thế nào, không nghĩ tới người này tự dâng mình tới cửa..
Gã cảm thấy tông môn cỡ này, thì không thể nào có cao nhân như gã tọa trấn.
Rừng cây ở phía xa cũng bị dư chấn xung kích đến làm lắc lư kịch liệt, có thể thấy được thần thông này khủng bố cỡ nào.
Như vậy cho dù gã chết, cũng có thể trọng sinh!
Giống như tất cả đều là Linh Bảo?
Đáng tiếc.
Thanh Nhàn chân nhân âm thầm suy đoán.
Trên Khổ Tu Thành Tiên Sơn, Hàn Tuyệt lẳng lặng đứng bên vách núi chờ đợi.
Không hổ là đại tu sĩ Dung Hư cảnh tầng chín, vậy mà ép hắn dùng đến hai chiêu!
Hàn Tuyệt lập tức cầm kiếm chém thẳng về phía Thanh Nhàn chân nhân.
Hàn Tuyệt xác định thân thể và nguyên thần Thanh Nhàn chân nhân đều bị phá hủy.
Trong khoảnh khắc, Thanh Nhàn chân nhân xuất ra một Linh Bảo, đây là một tòa tháp nhỏ màu xanh, nhanh chóng biến lớn, bao lại thân thể của gã.
Hàn Tuyệt đứng bên bờ vực, ngắm nhìn pháo hoa rực rỡ, thật sự là quang cảnh đẹp a!
Thần thông thật bá đạo!
Chờ một chút!
Ba năm sau.
Ầm.
Hắn cảm thụ khí tức Thanh Nhàn chân nhân đang đến gần, không khỏi vui vẻ.
Hàn Tuyệt mặc kệ ánh mắt sùng bái của Tuân Trường An, quay về bên trong động phủ.
Hàn Tuyệt cảm khái trong lòng.
Thanh Nhàn chân nhân điều chỉnh tâm tình, tiếp tục bay tới Khổ Tu Thành Tiên Sơn. một tiếng!"
Hàn Tuyệt bình tĩnh nói: "Thanh Nhàn chân nhân của Huyết Viêm Thiên Môn đã đến.
Sau khi rời khỏi Khổ Tu Thành Tiên Sơn, Lý Khanh Tử nhớ tới thái độ và lời nói của Hàn Tuyệt, nhưng vẫn run rẩy.
Nhưng mà tu vi chỉ mới Trúc Cơ cảnh tầng chín, chẳng lẽ là đệ tử của Trảm Thần trưởng lão?
Lý Khanh Tử đến trước mặt Hàn Tuyệt, khẩn trương hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?
Thấy Hồng Mông Phán Định Kiếm, con ngươi Thanh Nhàn chân nhân co rụt lại.
Đây chính là nhân vật số một ở Huyết Viêm Thiên Môn.
Tại sao Cửu Đỉnh chân nhân không chịu ở lại Ngọc Thanh Tông?
Đây là khứu giác trải qua vô số lần gặp trắc trở mới luyện được.
Nhẫn trữ vật của Thanh Nhàn chân nhân cũng bị nghiền nát."Thanh Nhàn chân nhân a.
Tam Thanh Tru Thế!
Tiếp kiến gã chính là môn chủ Huyết Viêm Thiên Môn, Liễu Bất Diệt.
Trong điện.
Mấy nghìn kiếm ảnh, che khuất bầu trời!
Tu vi của Hàn Tuyệt bị hệ thống che giấu, dù là Dung Hư cảnh nhưng Thanh Nhàn chân nhân cũng không thể nhìn thấu."
Thanh Nhàn chân nhân hãi hùng khiếp vía.
Ở đây?
Người này không chết?"
Nghe vậy, Lý Khanh Tử sửng sốt, không lâu sau mặt lộ vẻ kinh hãi, cẩn thận hỏi: "Hàn trưởng lão, ngươi đã.
Hợp Thể cảnh?
Nhất thiết đừng đi Đại Yến!
Thanh Nhàn chân nhân bay đến Khổ Tu Thành Tiên Sơn, tay phải vỗ về phía trước, đại trận hộ sơn nứt ra một cái khe, gã im hơi lặng tiếng chui vào.
Lại là hạng người thấy sắc vong nghĩa?
Rốt cuộc phân hồn Thanh Nhàn chân nhân trốn về tới Huyết Viêm Thiên Môn.
Thanh kiếm này.
Lang bạt Tu Chân giới nhiều năm như vậy, gã vô cùng tin tưởng trực giác của mình."
Lý Khanh Tử thì thào tự nói, có cảm giác đang nằm mơ.
Rõ ràng vừa rồi ngay cả hồn dẫn thân thể đều bị nghiền nát, ắt không sai a?
Gió mát lay động Kim Thiền Huyền Thần Y, Thổ Hoàng Ngự Linh Cân trên Hàn Quân Lưu Ly Quan cũng phiêu động theo gió, cả người Hàn Tuyệt thần tuấn như Tiên Quân trên trời, khí chất tuyệt luân."
"Cái gì!
Rốt cuộc Trảm Thần trưởng lão của Ngọc Thanh Tông là yêu ma quỷ quái gì?
Hắn một thân.
Giữa sườn núi, Hắc Ngục Kê cũng thấy một màn này, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.
Nếu suy đoán theo lẽ thường, dù mạnh hơn cũng không quá mức.
Hắn phát hiện ảnh chân dung của Thanh Nhàn chân nhân cũng không biến mất.
Thanh Nhàn chân nhân giống như bị mấy nghìn Hàn Tuyệt đồng loạt vung kiếm vây giết, không có chỗ nào để trốn.
Khổ Tu Thành Tiên Sơn lại khiến gã cảm thấy nguy hiểm.
Hàn Tuyệt hồi đáp: "Chết rồi.
Không thể động đến Đại Yến, Ngọc Thanh Tông có ẩn núp đại năng khủng bố, có lẽ ngươi biết rõ năng lực của ta, tu vi Dung Hư cảnh tầng chín đó nha, vậy mà ngăn không được một kiếm của người nọ, ta còn chưa kịp ra tay đã bị diệt sát!"
Thanh Nhàn chân nhân cực kỳ kích động, trong lời nói tràn đầy sợ hãi."Lại đến Đại Yến, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Cho dù là vị Khách khanh Hợp Thể cảnh ra tay, cũng không phải đối thủ của người nọ!"
