Một cây cỏ cũng có thể trở thành người, còn có vận khí Tiên Thiên?
Thật hiếm lạ!
Hàn Tuyệt lập tức lựa chọn xem xét lai lịch.
« Thiên Địa Thảo: Vạn năm trước, vốn là một cây cỏ xanh bình thường, tình cờ gặp thần tiên hạ phàm, thần tiên ngồi đả tọa cạnh đó để đốn ngộ 100 năm, được Tiên khí tiêm nhiễm vào nên dần dần thuế phàm, trong vạn năm đã trải qua nhiều lần tai ương bị diệt vong, hóa thành tro bụi nhưng tinh hoa còn giữ được, phiêu tán giữa nhân gian rồi lại sinh trưởng, cỏ này có thể trở thành Thần Thảo, có tư chất thần tiên »
Tư chất thần tiên?
Có chút dọa người!"
Hình Hồng Tuyền càng cao hứng hơn, bắt đầu giảng thuật các sự tình đã trải qua trong những năm này."Ta khinh!"
"Yên tâm đi, từ lâu ta đã từng phục dùng đan dược dạng này, còn có thiên tài địa bảo nữa, tuổi thọ của ta còn dài lắm đấy."
Hình Hồng Tuyền trợn mắt, nói: "Rõ ràng là phu quân đang giễu cợt ta..
Còn chưa kịp nhờ vả chuyện gì, gã đã không còn.
Mỗi lần xem xét bưu kiện, đều có thể thấy bọn họ đang bị đánh."Nếu không thì tìm sư phụ hỗ trợ?
Ài."
"Ta cũng không nỡ rời bỏ nhân thế, ta còn muốn phụng bồi và hầu hạ phu quân.
Những năm này, Hình Hồng Tuyền sống như một nhân vật chính trong tiểu thuyết tiên hiệp, tay cầm trường kiếm đi khắp chân trời góc bể, gặp chuyện bất bình rút kiếm tương trợ, đấu ma tu, xông cổ mộ, truy sát kẻ thù, tiến vào yêu vực,.
Hàn Tuyệt nhận lấy Thiên Địa Thảo, cười với Hình Hồng Tuyền, nói: "Cỏ này ta thu, những năm này ngươi đã trải qua như thế nào?
Lúc này hai người tóc tai bù xù, quần áo tả tơi, trên người đầy vết máu, ngay phía dưới hai người là một cái nồi lớn, nước luộc đục ngầu trong nồi đang sôi ùn ục.
Dạo gần đây tâm tình hắn không tệ, thôi thì nguyền rủa Chu Tước và Mạc U Linh một lúc để trợ hứng.
Chúng tiểu nhân không ngăn nổi!
Một con chim ưng bay tới, cao giọng hô: "Đại vương, một tên tự xưng Đông Vương Tiên, là tu sĩ của Vô Tướng Tông đang kêu gào bên ngoài, nói muốn tàn sát hết chúng ta để báo thù cho sư phụ!
Hàn Tuyệt nhíu mày.
Tên này quá mạnh mẽ!
Đưa mắt nhìn lại, bên trong địa quật đều là yêu quái, số lượng nhiều vô số kể, phần lớn đang lim dim."Sau khi rời khỏi đây mới biết Đại Yến nhỏ bé cỡ nào, thử xét Tây Uyên Châu, nếu Ngọc Thanh Tông ở trong Tây Uyên Châu, thì ngay cả tông môn bậc 2 cũng chưa thể xếp vào, Ngọc Thanh Tông có thanh danh như hôm nay, toàn bộ là nhờ phu quân gánh vác, dạo gần đây có bảng danh sách 100 đại tu sĩ đứng đầu Tu Chân giới khiến thiên hạ chấn động, ta nghĩ rằng phu quân xếp đầu bảng!"
Thanh Mãng Đại Thánh vừa nghe, sắc mặt trầm xuống, hừ lạnh nói: "Vô Tướng Tông?
Hàn Tuyệt nghiêm túc nói: "Tu luyện thật tốt đi, cũng đừng trở thành vị Liễu sư huynh kế tiếp.
Hàn Tuyệt vốn tưởng rằng sẽ kết thúc như vậy, không ngờ Hình Hồng Tuyền lại 'mây mưa', à không, là dây dưa hắn suốt 1 tháng."
Trong đầu Dương Thiên Đông hiện ra một ý niệm như vậy, nhưng rất nhanh bị y bác bỏ.
Chinh chiến suốt một mạch, thật vất vả mới nắm giữ một đội yêu quân, kết quả gặp phải Thanh Mãng Đại Thánh."
"Bọn họ giết yêu tốt của bổn vương, phải chết, Đông Nhi, nếu ngươi muốn kế thừa quyền lực của bổn vương, phải đoạn tuyệt quan hệ với nhân tộc, nhân - yêu không đội trời chung, đây là luật thép, không thể đong đưa bất định."
Hình Hồng Tuyền cảm khái nói, Hàn Tuyệt nghe mà ngẩn người.
Chu Phàm cực kỳ phẫn nộ nhìn qua phía một yêu quái to lớn đã hóa hình, yêu quái này dù đang ngồi nhưng cũng cao đến 5 trượng, thân thể cường tráng, mặc trọng giáp do vảy rắn biến thành, đầu rắn xấu xí và dữ tợn.
Thanh Mãng Đại Thánh cảm thấy huyết mạch và tư chất của Dương Thiên Đông không tệ, nên thu y làm nghĩa tử, vì bảo mệnh, y chỉ có thể sống tạm, đợi cơ hội bỏ trốn hoặc phản sát, sau đó lại gặp phải hai người Chu Phàm bị bắt.
Sau khi Hình Hồng Tuyền rời khỏi, Hàn Tuyệt lấy ra Thiên Địa Thảo rồi trồng trong động phủ.
Nhất quyết không thể khiến sư phụ bị phiền phức!
Thanh Mãng Đại Thánh cười to nói: "Đông Nhi, ngươi nói xem, nên xử trí hai người này như thế nào, luộc chín hay luyện chế thành đan dược?
Bà nương này nhất định là do thiên đạo an bài, đến dẫn dụ hắn ra ngoài.
Hàn Tuyệt cảnh giác.
Mạc Phục Cừu thở dài nói: "Cũng không trách y được, muốn trách cũng nên trách vận khí chúng ta không tốt, không cẩn thận xâm nhập vào địa bàn của Thanh Mãng Đại Thánh, ngươi quá liều lĩnh, lại giết con yêu quái chuột núi đang đi tuần tra của nhà người ta.
Đúng lúc này."
"Nói tới tuổi thọ, đại đệ tử Liễu Tam Tâm của Ngọc U Phong khi xưa, mấy chục năm trước đã về cõi tiên rồi, dược vật tăng tuổi thọ ở Ngọc Thanh Tông quá ít, nếu gã rời khỏi Đại Yến sớm, có lẽ còn một đường sinh cơ.
Tầm thường!
Nhắc tới Liễu Tam Tâm, Hàn Tuyệt còn nhớ rõ năm xưa vị đại sư huynh này nói sẽ chiếu cố hắn.
Bên kia.
Bên trong một địa quật, từng đám cây leo có gai rất dữ tợn đang cuốn ngang không trung.
Trên một dây leo có treo sợi gân máu rủ xuống mặt đất, phần dưới sợi gân cột hai người, rõ ràng là Chu Phàm và Mạc Phục Cừu.
Đợi Hình Hồng Tuyền nói xong, Hàn Tuyệt xuất ra một số đan dược có công dụng tăng trưởng tuổi thọ, nói: "Những thứ này cho ngươi, tư chất của ngươi bình thường, ta sợ ngươi sẽ chết sớm.
Sức sống thật mãnh liệt a, vượt qua được vạn năm.
Thanh Mãng Đại Thánh nắm giữ 100 vạn yêu binh, có uy danh cực cao bên trong yêu tộc khắp thiên hạ, Dương Thiên Đông đối mặt gã, ngay cả một chiêu cũng tiếp không được.
Bụi cỏ này quá nhỏ, nếu trồng dưới Phù Tang Thụ, nói không chừng ngày nào đó sẽ bị giẫm chết.
Có một người đứng bên cạnh xà yêu, chính là đại đồ đệ của Hàn Tuyệt, Dương Thiên Đông.
Tốn thời gian mấy ngày, Thiên Chi Khôi Lỗi đã tràn đầy sáu đạo linh lực của hắn, rồi cho Hình Hồng Tuyền thu vào bên trong nhẫn trữ vật.
Lúc trước Lý Khanh Tử cũng như thế, mỗi lần ra ngoài nhất định sẽ gặp trắc trở không ngừng, hiện tại ngày ngày ở lại trong Ngọc Thanh Tông, ngược lại là không còn bị thương.
400 năm nay đã vượt qua suôn sẻ, quay đầu nhìn lại, bao nhiêu cường địch bởi vì không rõ ràng thực lực của hắn mà hóa thành bạch cốt, lại nói, cừu gia của hắn dù ít, nhưng cũng còn mấy vị.
Có Thiên Chi Khôi Lỗi bên cạnh nàng, Hàn Tuyệt cũng có thể yên tâm khi nàng ra ngoài lang bạt.
Còn có bảng danh sách xếp hạng 100 đại tu sĩ trong thiên hạ sao, giở trò gì?"
Sau đó, Hàn Tuyệt bảo Hình Hồng Tuyền xuất ra Thiên Chi Khôi Lỗi, hắn đổi mới linh lực cho Thiên Chi Khôi Lỗi của nàng.
Đồ tay sai cho yêu quái!
Năm đó, y và Chu Phàm cùng bị Thoa Y Thánh Giáo bắt, cùng nhau phản kháng, cùng nhau bị đánh, tình thâm nghĩa trọng, bây giờ y chứng kiến hai người Chu Phàm sắp bị nấu chín đến chết, thì làm sao y đối mặt Ngọc Thanh Tông, làm sao đối mặt Hàn Tuyệt đây?"
Nghe Thanh Mãng Đại Thánh nói, Dương Thiên Đông thầm mắng, ngươi cho rằng lão tử muốn làm yêu quái hả?"
Mạc Phục Cừu gượng cười, bây giờ có nói gì cũng đã muộn.
Duyên phận kiểu này khiến Dương Thiên Đông rất khó chịu.
Hàn Tuyệt không coi trọng danh, chỉ quan tâm lợi ích thiết thực."
"Ta không có, đang rất nghiêm túc.
Về sau, khi lão tử thành Yêu Thánh, nhất định phải giết hết toàn bộ bọn Yêu Vương này!"
"Vậy là tốt rồi..
Dương Thiên Đông nghe Chu Phàm mắng mình, càng thêm xót xa trong lòng.
Sở dĩ rời khỏi Đại Yến, cũng vì Điển Túc Yêu Vương độc chưởng yêu tộc, y không cách nào cầm quyền, cho nên mới lang bạt tới những vùng đất yêu tộc khác."
Hình Hồng Tuyền càng nói càng hưng phấn."
Chu Phàm vừa nghe, càng nóng, mắng: "Tên kia quá kiêu ngạo rồi, mỗi một câu nói ra đều là coi thường chúng ta, cứ nói phàm nhân này, phàm nhân nọ, còn muốn chúng ta phải quỳ để cầu xin tha thứ, có thể nhịn sao?
Nhìn xem Chu Phàm, Dương Thiên Đông, Hỗn Độn Thiên Cẩu, Tô Kỳ.
Chung quy hắn chỉ cảm thấy trong danh sách hảo hữu bị giảm một số người, nhưng lại nghĩ không ra cụ thể là ai."
Chu Phàm mắng, tâm tình cực kỳ khó chịu.
Chờ một chút!
Dương Thiên Đông giận đến mức đau lồng ngực.
Khi trồng xong, Hàn Tuyệt thoả mãn cười một cái.
Hàn Tuyệt nghe xong cũng rất kích thích, muốn đi ra ngoài xông xáo."
Dương Thiên Đông nhíu mày, bất đắc dĩ nói: "Nghĩa phụ, thật sự phải giết bọn họ sao?
Đúng lúc, bổn vương cũng có cừu oán với Ngộ Đạo lão quái!"
Gã đứng dậy, yêu khí khủng bố bộc phát ra, khiến cả tòa địa quật run rẩy."Đông Nhi, ngươi cứ đợi ở đây, trông giữ bọn họ cho tốt, khi bổn vương trở về, hy vọng bọn họ đang bị nấu trong nồi!"
Thanh Mãng Đại Thánh hóa thành một luồng yêu khí màu xanh, biến mất giữa hư không.
Dương Thiên Đông lại nhìn hai người Chu Phàm, ánh mắt y rất phức tạp và rối bời, chẳng biết đang nghĩ cái gì.
