Giữa dãy núi, vô số yêu quái cùng vây công một nam tử mặc kim y, chính là Vô Tướng Tông - Đông Vương Tiên.
Đông Vương Tiên hai tay cầm kiếm, đạp không đi về phía trước, một cây dù màu đỏ mở ra xoay tròn với tốc độ cao bao lại xung quanh Đông Vương Tiên, cản lại những con yêu quái đang lao tới, mây máu phiêu tán đầy trời.
Nhìn lại, khắp nơi đều là thi thể yêu quái, mất đầu, đứt tay, cụt chân,.. không trọn vẹn, thấy mà giật mình.
Đã có linh trí, lúc này không thể đối đãi như cây cỏ nữa.
Đông Vương Tiên quay đầu nhìn lại, vẻ mặt ngưng trọng.
Vậy ngươi cũng đừng sống nữa!"
"Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, mục tiêu cuộc sống của ta chỉ có một, đó chính là trường sinh bất tử, có thể trong quá trình ta đang theo đuổi mục tiêu này thì có tương trợ Ngọc Thanh Tông, nhưng tuyệt đối sẽ không vì Ngọc Thanh Tông mà bỏ đi mục tiêu quan trọng nhất của đời mình.
Trong động phủ dồi dào linh khí, trong năm tháng dài buồn tẻ, rốt cuộc Thiên Địa Thảo đã tạo được thói quan thổ nạp thiên địa linh khí, cho nên bây giờ cũng không cần Hàn Tuyệt quan tâm đặc biệt, chỉ cần không dẫm lên nó là tốt rồi."
Lý Khanh Tử lắc đầu, nói: "Cũng không phải, mà."
Lý Khanh Tử cười nói: "Tư chất của sư muội cao hơn ta, lúc trước còn thu được cơ duyên, sống thêm mấy trăm năm có lẽ không thành vấn đề, nàng vừa trở về, ngươi có rảnh rỗi có thể đi thăm nàng một chút.
Lý Khanh Tử lắc đầu nói: "Sư phụ đã rời khỏi Ngọc Thanh Tông, lão nói nếu 20 năm chưa về thì nghĩa là đã chết, lão nhờ ta chuyển lời cảm tạ tới ngươi, nói nếu không có Hàn trưởng lão thì Ngọc Thanh Tông không có hôm nay.
Trước mắt mà nói, hắn ở Ngọc Thanh Tông rất thoải mái, không có ai quấy rầy, hắn cần gì thì đám người Lý Khanh Tử cũng tận lực thỏa mãn.
Ha ha ha!
Làm một lão nông chăm vườn nuôi thú a!
Tốt cuộc Thiên Địa Thảo mở ra linh trí, tuy còn chưa thể giao tiếp, nhưng coi như đã phát triển vượt bậc.
Đồ đệ hoặc đồ tôn của Hàn Tuyệt làm chưởng giáo, thì hắn càng không có khả năng rời đi hay bỏ mặc
"Chưởng giáo, thật ra ta hiểu ý của ngươi, thiên tư của hai người này quả thật không tệ, nhưng phải nói rõ ràng một chút, nếu như có ngày ta muốn rời khỏi Ngọc Thanh Tông, hai người bọn họ cũng không cách nào ràng buộc bước chân của ta, còn nếu ta không muốn rời Ngọc Thanh Tông, nhưng khi Ngọc Thanh Tông gặp phải địch nhân mà ta cũng không thể ngăn cản, để bảo toàn tính mạng thì ta cũng sẽ rời đi.
Đây mới là chuyện gã muốn làm nhất!"Hàn trưởng lão, tuy rằng tu vi của ta đang tăng lên, nhưng cảm giác muốn thành tựu Hóa Thần vẫn rất khó, nếu có một ngày ta cũng gặp đại nạn, ngươi cảm thấy ai thích hợp làm chưởng giáo kế nhiệm?
Hàn Tuyệt nghe xong, khẽ gật đầu.
Một bên nguyền rủa, một bên hắn ấn mở quan hệ nhân tế để xem xét bưu kiện.
Tùy ý làm bậy!"
Đông Vương Tiên cười to càn rỡ, gã đang phấn khích vì giết chóc thẳng tay.
Hàn Tuyệt rất chờ mong đến ngày nó sinh ra linh trí, bồi dưỡng được một thảo tinh, cũng có chút ý tứ."
Hàn Tuyệt nhíu mày.
Ánh mắt của gã cũng không u ám, sống lâu như vậy nên đã đưa tiễn không ít cố nhân, từ lâu đã quen với sinh ly tử biệt."Các ngươi chỉ có bấy nhiêu thực lực ấy thôi sao?
Lý Khanh Tử đến viếng thăm.
Để ăn mừng sự kiện này một chút, Hàn Tuyệt xuất ra Ách Vận Thư nguyền rủa Chu Tước và Mạc U Linh.
Cừu Thảo!
Chậc chậc, Hàn Tuyệt cảm thấy mình có thể mở cả vườn cây."
Tiếng cười của Thanh Mãng Đại Thánh truyền đến: "Ngộ Đạo lão quái đã chết?
Nhưng gã là ai?"
Đông Vương Tiên vừa nghe, con mắt đỏ ngầu lên!"
Hàn Tuyệt trầm mặc.
Sở dĩ lựa chọn Mộ Dung Khởi hoặc Tuân Trường An, nguyên nhân chủ yếu vẫn là thiên tư của hai người.
Dẫu sao cũng coi như cố nhân, Hàn Tuyệt cũng không muốn tiếc nuối như trường hợp của Thiết lão năm xưa.
Hàn Tuyệt đợi gã vào động phủ, lập tức hỏi: "Vô Tướng Tông đã đến hả?
Tuy rằng Ngọc Thanh Tông đang lớn mạnh, nhưng đệ tử có thiên tư sánh được với hai người này vô cùng hiếm, chưởng giáo phải cường đại thì mới có khả năng dẫn dắt Ngọc Thanh Tông càng mạnh hơn, bây giờ Lý Khanh Tử đã có cảm giác được hữu tâm vô lực, tư chất của gã đã đến giới hạn cao nhất.
Hàn Tuyệt cũng không bài xích, hắn cũng có thể hiểu được.
Mộ Dung Khởi cũng không kháng cự, khổ tu nhiều năm như vậy cũng hơi khó chịu rồi, ra ngoài đi dạo cũng không tệ.
2 năm nhanh chóng trôi qua.
Mộ Dung Khởi bị Lý Khanh Tử mang đi, tuy rằng Tuân Trường An nghi ngờ, nhưng Hàn Tuyệt đã đồng ý rồi, nên y cũng không nói gì.
Suy nghĩ kỹ một chút thì thấy cũng bình thường, Hàn Tuyệt cũng hơn 400 tuổi, đã nhiều năm như vậy mà tu vi của Thái Thượng Trưởng Lão hầu như không tăng trưởng, dĩ nhiên tuổi thọ cũng khó thêm.
Ngọc Thanh Tông cũng chỉ có một vị Thái Thượng Trưởng Lão, chính là sư phụ của Lý Khanh Tử, lúc trước cũng từng có quan hệ với Hàn Tuyệt.
Lần đầu tiên gã gặp phải yêu khí đáng sợ như thế, gã sởn hết cả gai ốc.
5 năm trôi qua."
Gã cũng không suy nghĩ nhiều, dẫu sao lúc trước Hàn Tuyệt và Hi Tuyền tiên tử có tình cảm sư đồ.
Một ngày này.
Sau khi Lý Khanh Tử rời đi, Hàn Tuyệt tiếp tục tu luyện.
Có thể lời cảm tạ là thật lòng, nhưng trong lời này rõ ràng còn có một tầng ý tứ."
Bên trong động phủ Tiên Thiên."Ta liều mạng với ngươi!
Vương của các ngươi đâu?
Ầm!" Hàn Tuyệt hỏi." Lý Khanh Tử hỏi..
Quả nhiên là một chuyện đại hỉ sự!
Thiên kiêu đệ nhất Vô Tướng Tông, há có thể sợ hãi ư?
Thái Thượng Trưởng Lão sắp đến đại nạn.
Bổn vương phải bắt ngươi để hầm canh!.
Hàn Tuyệt lắc đầu nói: "Ta bế quan quanh năm, làm sao biết được.
Lý Khanh Tử đối xử tốt với hắn, hắn cũng rất có hảo cảm với Lý Khanh Tử, nếu có thể gặp được kiếp sau của Lý Khanh Tử, hắn vẫn nguyện ý nâng đỡ một chút.
Hai người tiếp tục nói chuyện với nhau một lúc.
Lý Khanh Tử muốn trói chặt hắn với Ngọc Thanh Tông a!"
Hàn Tuyệt nhíu mày.
Quả nhiên là bị yêu quái nơi này giết!
Sau khi Hình Hồng Tuyền rời đi, Hàn Tuyệt lại tiếp tục tu luyện, thỉnh thoảng sẽ tưới nước cho Thiên Địa Thảo.
Cuối cùng Hàn Tuyệt đồng ý cho Lý Khanh Tử mang Mộ Dung Khởi đi, bồi dưỡng thành chưởng giáo kế nhiệm.
Thiên Địa Thảo đã cao hơn nhiều, nồng độ linh khí nơi đây đậm đặc hơn nhiều so với chỗ yêu vực khi trước nó mọc.
Không ai có thể ngăn cản!
Thừa dịp này, Hàn Tuyệt lặng lẽ đánh Ấn Ký Lục Đạo vào Lý Khanh Tử .
Hàn Tuyệt đặt cho nó một cái tên.
Ngươi là đồ đệ của Ngộ Đạo lão quái hả?"
Lý Khanh Tử cười hỏi: "Nhìn chung Ngọc Thanh Tông, đệ tử có thiên tư mạnh nhất đều là học trò của ngươi, vừa rồi ta phát hiện Tuân Trường An và Mộ Dung Khởi, tu vi của bọn họ đều ở giai đoạn trùng kích Nguyên Anh, tốc độ tu luyện thần tốc như vậy thì nhìn khắp Ngọc Thanh Tông, ngoại trừ Hàn trưởng lão thì không còn ai sánh được.
Đông Vương Tiên giận dữ hét: "Phải chăng sư phụ Ngộ Đạo lão quái của ta bị đám yêu nghiệt các ngươi giết?
Chó, Gà, Hồ Lô Đằng, Phù Tang Thụ, Linh Sâm Thái Cổ, Thảo Tinh.
Con đường trường sinh này vốn gập ghềnh, nếu mỗi một phàm nhân chỉ cần khổ tu là có thể trường sinh, vậy trường sinh cũng không khiến người ta phải điên cuồng và mưu cầu như vậy.
Luồng yêu khí này.
Trước khi đi, Hàn Tuyệt đột nhiên hỏi: "Chưởng giáo, tình hình tuổi thọ của Hi Tuyền tiên tử như thế nào?"Cần gặp ta sao?
Cuối đường chân trời vọt lên một luồng yêu khí khủng bố, xuyên thấu trời cao, rung chuyển sông núi, rừng cây lay động kịch liệt, dường như tùy thời sẽ bị cuồng phong do yêu khí dấy lên cuốn bay."
Hàn Tuyệt nghiêm túc nói, Lý Khanh Tử cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
« Đồ đệ Dương Thiên Đông gặp phải Yêu Vương tập kích, bị trọng thương, nguy hiểm đến tính mạng »
« Hảo hữu Chu Phàm gặp phải Yêu Vương tập kích, bị trọng thương, may mắn được đại năng cứu giúp, tìm được đường sống trong chỗ chết »
« Hảo hữu Mạc Phục Cừu gặp phải Yêu Vương tập kích, bị trọng thương, may mắn được đại năng cứu giúp, tìm được đường sống trong chỗ chết »
« Thần sủng Hỗn Độn Thiên Cẩu tự phong Đại Thánh, gặp phải Yêu Vương bát phương vây quét, bị trọng thương, tìm được đường sống trong chỗ chết »
« Đồ đệ Tô Kỳ gặp phải đồng môn tập kích » 17 lần.
« Đồ đệ Tô Kỳ truyền bá vận rủi, vận khí của Ngự Yêu Ma Tông suy giảm, nghênh đón tai họa bão tuyết mấy nghìn năm khó gặp, tử thương hơn phân nửa »
Ồ?
Dương Thiên Đông, Chu Phàm, Mạc Phục Cừu liên tục gặp phải Yêu Vương tập kích, đều bị trọng thương, chẳng lẽ là bị cùng một Yêu Vương tập kích?
Hàn Tuyệt sờ cằm suy tư, cảm thấy rất có thể.
Dương Thiên Đông cùng Chu Phàm vốn là có quan hệ hảo hữu, ra ngoài nhiều năm như vậy, nếu gặp nhau, rất có thể sẽ cùng nhau lang bạt thiên hạ.
