Chương 29: Kinh nghiệm tương tự
“Linh Linh, cảm ơn ngươi quan tâm, cái này không cần đến ngươi quan tâm.” Vương Tuyết lạnh lùng nói
Bất quá Linh Linh cũng không dừng lại, mà tiếp tục nói: “Vương Tuyết, ngươi không phải rất túng thiếu tiền sao
Cũng đừng nói ta là bạn bè mà không nghĩ đến, ta hiện tại đang làm quản lý ở quán rượu Tình Duyên, nếu ngươi muốn, đến quán rượu của ta làm phục vụ, có ta dìu dắt, mỗi tháng kiếm năm, sáu chục ngàn không phải vấn đề.”
Lúc này Vương Tuyết đã mở cửa ra
“Cảm ơn, không cần.”
“Lâm Vân, chúng ta vào nhà.”
Sau khi nói xong, Vương Tuyết liền cùng Lâm Vân đi vào nhà
Sau khi vào nhà
“Vương Tuyết, dù sao các cô ta cũng là hàng xóm của ngươi, sao sắc mặt đáng ghét vậy?” Lâm Vân nghĩ đến lời của hai mẹ con kia vừa rồi, trong bụng đầy tức
Nếu không phải Vương Tuyết kéo mình lại, Lâm Vân nhất định đã cho các nàng biết mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Thật ra Linh Linh từ nhỏ đã cùng ta lớn lên, hồi bé bọn ta là bạn thân và bạn học.” Vương Tuyết nói
“Hả
Vậy hai ngươi…?” Lâm Vân rất ngạc nhiên, thấy Linh Linh kia nhắm vào Vương Tuyết như vậy, đâu có giống bạn tốt
Vương Tuyết cúi đầu, nhớ lại chuyện cũ: “Hồi cấp 3, Linh Linh có một người bạn trai, có một hôm bạn trai của nàng vậy mà lén lút tỏ tình với ta, ta cự tuyệt xong, hắn liền nói với Linh Linh là ta dụ dỗ hắn, Linh Linh liền chạy tới mắng ta, ta giải thích thế nào cũng không nghe, từ ngày đó trở đi, nàng liền tuyệt giao với ta.”
Đến đây Lâm Vân mới hiểu ra
Vương Tuyết tiếp tục: “Từ khi tuyệt giao với ta, nàng và mẹ nàng thường cố ý hoặc vô tình nhục nhã ta, nói xấu ta, đặc biệt từ khi Linh Linh làm quản lý quán rượu, mẹ của nàng càng hay châm chọc ta, nói ta thua kém con gái của nàng.”
Đến đây Vương Tuyết tủi thân, hốc mắt đã đỏ hoe, nước mắt lưng tròng
“Đáng c·hết!” Lâm Vân nheo mắt, trong mắt đã bốc lên mấy phần lửa giận
Vương Tuyết chỉ là một cô gái yếu đuối, lại phải chịu những lời nhục nhã này, Lâm Vân thấy tức giận thay cho Vương Tuyết
Lâm Vân hạ quyết tâm, muốn giúp Vương Tuyết một tay
“Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa, hôm nay là mời ngươi tới ăn cơm mà, đừng nói những chuyện không vui này, ngươi tranh thủ ngồi đi.” Vương Tuyết lau nước mắt, sau đó gượng cười
Theo lời mời của Vương Tuyết, Lâm Vân ngồi vào một chiếc ghế sô pha cũ kỹ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Vân nhìn xung quanh một lượt, nhà Vương Tuyết rất nhỏ, cũng rất cũ, nhưng được thu dọn rất gọn gàng
“À phải rồi Vương Tuyết, bố mẹ của ngươi đâu?” Lâm Vân tò mò hỏi
Lâm Vân không thấy bóng dáng bố mẹ của Vương Tuyết đâu cả
“Ta..
Bố ta q·ua đ·ời sớm, mẹ ta… nàng hiện tại cũng đang b·ị l·i·ệ·t g·i·ư·ờ·n·g.” Vương Tuyết cúi đầu nói
Lâm Vân giật mình, Vương Tuyết cũng là gia đình đơn thân
Cũng mất bố sớm
Lâm Vân cũng vậy
“Lâm Vân, ta dẫn ngươi đi gặp mẹ ta.” Vương Tuyết dẫn Lâm Vân vào một phòng ngủ
Trên giường trong phòng ngủ, có một người phụ nữ trung niên dáng người gầy gò, sắc mặt vàng như nghệ đang nằm, trông bà rất mệt mỏi
Chắc chắn người phụ nữ đang ốm này là mẹ của Vương Tuyết
Thật lòng mà nói, sau khi thấy bà, Lâm Vân có cảm giác lo lắng
“Mẹ, đây là bạn học của con, Lâm Vân.” Vương Tuyết gượng cười, nàng có lẽ không muốn để mẹ mình buồn
“Bạn học, chào con, ta… thân thể ta không khỏe, không đứng dậy đón con được.” Mẹ Vương Tuyết nói với giọng yếu ớt
“Bác gái khách khí quá.” Lâm Vân cũng gượng cười
“Tuyết Nhi, hôm nay ở trường có tốt không?” Mẹ Vương Tuyết quan tâm hỏi
“Mẹ yên tâm đi, con rất tốt ạ.” Vương Tuyết vừa cười vừa nói, nàng không dám nói cho mẹ biết mình có bất cứ ấm ức gì, vì không muốn mẹ lo lắng
“Vậy là tốt rồi, Tuyết Nhi con mau đi nấu cơm cho khách ăn đi.” Mẹ Vương Tuyết gượng cười nhợt nhạt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi ra khỏi phòng ngủ
“Vương Tuyết, bệnh của bác gái có nặng không
Tại sao không đi điều trị?” Lâm Vân hỏi
Vương Tuyết cúi đầu, giọng có chút trầm xuống: “Không có cách nào, tiền nằm viện, tiền chữa trị quá đắt, ta không có khả năng chi trả nổi, cho dù ở nhà, tiền thuốc men mỗi tháng cũng đã rất khó khăn rồi.”
Nghe lời của Vương Tuyết xong, Lâm Vân càng thêm khó chịu
Vương Tuyết không có cha, mẹ lại bị l·i·ệ·t g·i·ư·ờ·n·g, gánh nặng sinh hoạt đều đặt lên vai một cô gái yếu đuối, nàng phải gánh chịu quá nhiều thứ
“Lúc đó ngươi đi quán rượu hát k·i·ế·m tiền, là để chữa bệnh cho mẹ phải không
Còn việc ngươi để ý đến học bổng như vậy, cũng là vì chuyện này?” Lâm Vân hỏi
Bây giờ Lâm Vân đã hiểu ra những hành vi của Vương Tuyết
“Ừm.” Vương Tuyết khẽ gật đầu
“Vương Tuyết, những năm nay ngươi khổ nhiều rồi.” Lâm Vân không nhịn được nói
Lâm Vân hoàn toàn có thể hiểu cho Vương Tuyết, thậm chí đồng cảm, vì Lâm Vân cũng là gia đình đơn thân, cũng là mất bố sớm, bọn họ có hoàn cảnh tương tự nhau
Chỉ khác là, mình may mắn hơn Vương Tuyết, vì mẹ mình không ốm đau nằm liệt giường, mẹ mình vẫn có thể làm việc, gánh nặng không hoàn toàn đổ lên người Lâm Vân
May mắn hơn nữa là mình còn là cháu ngoại của Liễu Chí Tr·u·ng
“Khổ hay không, dù sao thì cũng đã qua như vậy.” Vương Tuyết cười khổ
Trầm ngâm một chút, Vương Tuyết nói tiếp: “Nếu không phải vì mẹ yêu cầu ta nhất định phải học hết đại học, thì chắc ta đã bỏ học đi làm từ lâu rồi.”
Nghĩ đến những gì Vương Tuyết đã trải qua, nghĩ đến sự bất hạnh của cô, Lâm Vân không khỏi đau lòng
Một cô gái đã phải trải qua những điều này, Lâm Vân không dám tưởng tượng
Những năm nay, nàng đã cố gắng thế nào để vượt qua
Lâm Vân không dám nghĩ, Vương Tuyết đã kiên cường đến mức nào mới có thể gánh vác hết những thứ này
Chính vì Vương Tuyết phải chịu áp lực cuộc sống, nên nàng mới đặc biệt, hiểu chuyện hơn so với những cô gái khác
“Vương Tuyết, tin ta đi, rất nhanh mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi.” Lâm Vân nói với vẻ chân thành
Tuy Vương Tuyết bất hạnh, nhưng việc nàng gặp Lâm Vân, đây chính là may mắn trong bất hạnh
“Tốt hơn sao
Hy vọng vậy.” Vương Tuyết ngẩng đầu nhìn trần nhà
Vương Tuyết biết, để mọi chuyện tốt hơn, khó như lên trời
Vì để chữa bệnh cho mẹ, cần rất rất nhiều tiền, trừ khi nàng không đi theo con đường chính đạo, nếu không, sau này tốt nghiệp đi làm cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy
Vương Tuyết đã không dám hy vọng xa vời quá nhiều nữa rồi
“Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa, ta đi nấu cơm.” Vương Tuyết muốn phá tan bầu không khí ngượng ngùng nên đã gượng cười
Ngay sau đó, Vương Tuyết liền vội vàng đi nấu cơm
Lâm Vân ngồi trầm tư trong phòng khách nhỏ
Lâm Vân có thể nói ra thân phận của mình, rồi cho Vương Tuyết một số tiền lớn, giúp Vương Tuyết giải quyết vấn đề kinh tế
Nhưng, lần trước Lâm Vân cho Vương Tuyết tiền, Vương Tuyết đã trả đủ số lại cho Lâm Vân, nên Lâm Vân lo lắng, nếu như trực tiếp đưa tiền, cô sẽ cự tuyệt
“Nhất định phải dùng cách khác.” Lâm Vân lẩm bẩm, đồng thời đã có ý tưởng
Không lâu sau, Vương Tuyết đã nấu xong đồ ăn
Ba món ăn và một món canh, đều là những món ăn hàng ngày đơn giản, nhưng với Vương Tuyết thì như vậy là đã quá tốt rồi, nếu không phải để chiêu đãi Lâm Vân, bình thường cô sẽ không nấu nhiều món ăn như vậy, rất lãng phí
Sau khi làm xong, Vương Tuyết gắp một phần đồ ăn, mang đến phòng cho mẹ
Trên bàn ăn
“Lâm Vân, nếm thử đi.” Vương Tuyết cười tươi
“Được rồi!” Lâm Vân háo hức cầm đũa
“Ngon quá!” Sau khi ăn một miếng, Lâm Vân tỏ vẻ khoa trương
Thấy vẻ mặt khoa trương của Lâm Vân, Vương Tuyết không nhịn được che miệng cười trộm “Lâm Vân, ngươi đừng khoa trương như vậy có được không, món ta làm nào có ngon như thế.”
“Thật sự rất ngon, ta là thật lòng cảm thán đó, tay nghề của ngươi thật sự rất tốt!” Lâm Vân cười nói
Lâm Vân quả thực đang nói thật, dù đều là những món ăn thường ngày giản dị, nhưng Lâm Vân phát hiện đồ ăn do Vương Tuyết nấu rất ngon
“Ngươi hiền như vậy, sau này ai lấy được ngươi chắc có phúc lắm.” Lâm Vân vừa cười vừa nói
“Ngươi đừng giễu cợt ta, điều kiện nhà ta thế này, còn có một người mẹ đau ốm, người ngốc mới lấy ta.” Vương Tuyết chu môi nói
“Vậy cũng không chắc à, biết đâu thật sự có người ngốc thì sao.” Lâm Vân cười nói
“Thôi thôi, nếu ngươi thấy món ta làm ngon, nếu thích thì có thể thường xuyên đến ăn.” Vương Tuyết cười
“Vương Tuyết, chúng ta chỉ là bạn học thôi, ta đến ăn chực thường xuyên như vậy không hay lắm, hơn nữa nếu ta thường xuyên đến nhà ngươi, ngươi không sợ người ta hiểu lầm là hai ta đang yêu nhau à?” Lâm Vân cười nói
Nghe Lâm Vân nói vậy, mặt Vương Tuyết bỗng đỏ bừng lên.