Đỉnh Cấp Thần Hào

Chương 33: không biết bộ mặt thật




Chương 33 không biết bộ mặt thật
“Chủ tịch của chúng ta đúng là tốt!” “Đúng vậy đúng vậy
Nhìn thấy chủ tịch đã cảm thấy thân thiết
Đi theo chủ tịch như vậy, không sợ không có tương lai!”
Hai tên bảo vệ kích động nói.....
Sau khi vào công ty, Lâm Vân đi thẳng đến khu vực sảnh lớn
“Chủ tịch buổi sáng tốt lành.” Cô nhân viên ở quầy thu ngân vội vàng nhiệt tình chào hỏi Lâm Vân
“Lưu Ba ở công ty không?” Lâm Vân hỏi nhân viên lễ tân
“Thưa chủ tịch, Tổng giám đốc Lưu đi công trường kiểm tra rồi, nhưng chắc sẽ sớm quay lại thôi ạ.” Cô nhân viên lễ tân mỉm cười đáp lời
“Vậy à, vậy ta sẽ chờ hắn ở đây vậy!” Lâm Vân nói
Ngay sau đó, Lâm Vân liền đi đến khu vực nghỉ ngơi bên cạnh, tìm một chỗ ngồi xuống, lấy điện thoại ra giải trí
Ước chừng vài phút sau, một người đàn ông đeo kính gọng vàng cũng tới khu nghỉ ngơi ngồi, ngồi đối diện Lâm Vân
“Cậu em, cậu cũng là đến Hoa Đỉnh Tập Đoàn phỏng vấn à?” Người đàn ông đeo kính gọng vàng vừa hỏi vừa đánh giá Lâm Vân từ trên xuống dưới
“Ờ, có vấn đề gì sao?” Lâm Vân cười hỏi
Nhìn dáng vẻ người đàn ông đeo kính gọng vàng, Lâm Vân đoán, chắc là đến phỏng vấn
“Không có vấn đề gì, chỉ là tôi không ngờ, Hoa Đỉnh Tập Đoàn hiện tại lại thông báo tuyển dụng những người như cậu sao?” Người đàn ông đeo kính gọng vàng vừa cười vừa nói
Mặc dù trên mặt người đàn ông đeo kính gọng vàng có nụ cười, nhưng trong giọng nói của hắn tựa hồ mang theo vài phần ý tứ châm biếm
Lâm Vân cũng không tức giận, mà cười hỏi: “Tôi sao
Vì sao Hoa Đỉnh Tập Đoàn không thể tuyển dụng những người như tôi?”
“Cậu em, xem ra cậu nhận thức không đủ về bản thân rồi, cậu ăn mặc mộc mạc thế này đến phỏng vấn, cậu đến để mua vui à
Với lại, tôi nhìn cậu thế này, trình độ cũng thấp lắm phải không?” Người đàn ông đeo kính gọng vàng cười nói
“Cũng tàm tạm, trình độ cấp 3.” Lâm Vân thản nhiên nói
Lâm Vân hiện tại đang học đại học mới được một nửa, nói về trình độ thì đúng là tốt nghiệp cấp 3, còn đại học thì đang học
“Trình độ cấp 3 sao
Phì
Cậu có trình độ cấp 3 mà cũng không ngại chạy đến Hoa Đỉnh Tập Đoàn phỏng vấn à
Thật không biết, ai cho cậu tự tin vậy.” Người đàn ông đeo kính gọng vàng không nhịn được cười nhạo
Dừng một chút, người đàn ông đeo kính gọng vàng cười nói tiếp: “Cậu em, tôi đoán cậu đến để phỏng vấn bảo vệ hả
Nếu vậy thì tôi cũng hiểu rồi, người trình độ như cậu, cũng chỉ có thể đến Hoa Đỉnh Tập Đoàn phỏng vấn vị trí bảo vệ thôi.”
Trong giọng nói của người đàn ông đeo kính gọng vàng, tràn đầy sự xem thường đối với Lâm Vân
“Ha ha.”
Lâm Vân không nhịn được bật cười, mình đây đường đường là chủ tịch phân công ty Thanh Dương của Hoa Đỉnh Tập Đoàn, là ông chủ của công ty này, ngươi lại bảo ta không xứng
Chẳng phải buồn cười sao
Đương nhiên, Lâm Vân cũng không trực tiếp lộ thân phận
Lúc này, người đàn ông đeo kính gọng vàng lại lấy ra một bản sao bằng tốt nghiệp
“Nhóc, cho cậu xem, thế nào mới gọi là thành tích cao nhé.” Người đàn ông đeo kính gọng vàng vừa nói vừa đặt bản sao xuống trước mặt Lâm Vân
Lâm Vân cúi đầu liếc qua bản sao, rồi lắc đầu cười nhạt nói: “Tốt nghiệp thạc sĩ à
Nhưng với tố chất của anh thì, e rằng đến học sinh cấp ba cũng không bằng!”
Nghe vậy, người đàn ông đeo kính gọng vàng lập tức không vui
“Nhóc, tôi thấy cậu đang ghen ghét với tôi đó
Một thằng học sinh cấp ba rác rưởi, đến xách dép cho tôi còn không xứng, biết chưa!” Người đàn ông đeo kính gọng vàng ngạo nghễ nói
Dừng một chút, người đàn ông đeo kính gọng vàng một mặt ngạo khí nói tiếp: “Nhóc, nếu cậu thông minh thì giờ tranh thủ nịnh nọt tôi đi, nếu chúng ta cùng phỏng vấn được, đến lúc đó cậu là bảo vệ của công ty, còn tôi là nhân viên nòng cốt của công ty, lúc đó biết đâu tôi có thể chiếu cố cậu chút đó.”
Lúc này người đàn ông đeo kính gọng vàng đâu biết rằng, Lâm Vân lại chính là chủ tịch Hoa Đỉnh Tập Đoàn, nếu như hắn biết, cho hắn một trăm cái lá gan hắn cũng không dám ăn nói với Lâm Vân như vậy
“Vậy sao
Vậy anh muốn tôi nịnh nọt anh như thế nào?” Lâm Vân lộ ra nụ cười đầy ẩn ý
“Nịnh nọt thế nào mà cậu cũng không biết hả
Haiz, đúng là thứ bùn nhão không trát lên tường được, cho cậu cơ hội để leo lên cái cây như tôi mà cậu không biết trân trọng.” Người đàn ông đeo kính gọng vàng lắc đầu thở dài
“Ha ha, tôi leo lên anh
Anh e còn chưa xứng.” Lâm Vân cười khẩy
“Tôi không xứng
Ha ha, nhóc, cậu có biết cái gì gọi là không có tài cán mà lại tự cao tự đại không
Loại người trình độ thấp, ăn mặc nghèo nàn như cậu, không chịu nịnh bợ người tài giỏi, vậy cả đời này chỉ có thể làm bảo vệ thôi.” Người đàn ông đeo kính gọng vàng cười nhạo nói
Ngay lúc này, một bóng người từ bên ngoài đi vào công ty
Người đến chính là Tổng giám đốc Lưu Ba, người vừa mới đi kiểm tra công trường về, phía sau Lưu Ba còn có một vài cấp quản lý của công ty và nhân viên
“Oa, người kia giống như là Tổng giám đốc Lưu Ba!” Người đàn ông đeo kính gọng vàng vừa liếc mắt đã nhận ra Lưu Ba
Sau khi vào công ty, Lưu Ba trao đổi vài câu với cô nhân viên lễ tân, rồi đi thẳng về hướng bên này
“Oa, Tổng giám đốc Lưu Ba hình như đang đi về phía tôi thì phải?” Người đàn ông đeo kính gọng vàng phát hiện ra điều này
Ngay sau đó, người đàn ông đeo kính gọng vàng ngạc nhiên, tự lẩm bẩm: “Chẳng lẽ, Tổng giám đốc Lưu Ba mới vừa hay ở quầy lễ tân biết tôi đến phỏng vấn, nên đặc biệt đến đón gặp tôi
Ừm
Chắc chắn là như vậy rồi!”
Ở đây chỉ có người đàn ông đeo kính gọng vàng và Lâm Vân hai người
Trong mắt của người đeo kính gọng vàng, Lâm Vân chỉ là một thằng phế vật đến phỏng vấn bảo vệ, Tổng giám đốc chắc chắn không thể đến tìm Lâm Vân được
Vậy thì, chỉ có thể là đến đón hắn
Người đàn ông đeo kính gọng vàng nghĩ tới đây thì trong lòng liền trở nên kích động
Lúc này, Lưu Ba mang theo một đám quản lý và nhân viên công ty đến
Nhưng người đàn ông đeo kính gọng vàng phát hiện, Tổng giám đốc Lưu Ba, lại đi thẳng đến trước mặt Lâm Vân
Một khắc sau
“Lâm Đổng!” Tổng giám đốc Lưu Ba, trực tiếp cúi người chào Lâm Vân
“Chào chủ tịch!” Hơn chục quản lý cấp cao, nhân viên phía sau Lưu Ba, đều đồng thời cúi chào Lâm Vân
“Đổng.....
Chủ tịch?” Người đàn ông đeo kính gọng vàng thấy cảnh tượng này thì mặt mày đầy mờ mịt
Ngay sau đó, người đàn ông đeo kính gọng vàng quay đầu nhìn Lâm Vân
Hắn nuốt một ngụm nước bọt, rồi run rẩy, nhịn không được hỏi Lâm Vân: “Anh không phải.....
là chủ tịch Hoa Đỉnh Tập Đoàn đấy chứ?”
“Không sai.” Lâm Vân nhàn nhạt đáp lời
Răng rắc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người đàn ông đeo kính gọng vàng nghe được câu trả lời khẳng định, liền lảo đảo ngã xuống ghế, cả người trợn tròn mắt
Nghĩ đến những lời mình vừa mới nói với Lâm Vân, trong lòng hắn liền sinh ra một sự tuyệt vọng
Trời ạ, vừa rồi hắn vậy mà dám mở miệng chế giễu chủ tịch Hoa Đỉnh Tập Đoàn, hắn vậy mà vừa mới giả bộ cao ngạo trước mặt chủ tịch Hoa Đỉnh Tập Đoàn
“Ơ hay, bây giờ anh còn muốn tôi nịnh nọt anh nữa không?” Lâm Vân vừa cười vừa nhìn người đàn ông đeo kính gọng vàng
Trước đó người đàn ông đeo kính gọng vàng kia, đã trào phúng Lâm Vân thế nào, giả bộ cao ngạo trước mặt Lâm Vân như thế nào, Lâm Vân giờ đã nhìn rõ mồn một
Đối với loại người như thế này, Lâm Vân đương nhiên là vô cùng chán ghét
Giả bộ ngầu còn dám giở trò trước mặt Lâm Vân, điều này còn ra thể thống gì nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tôi..
Tôi..
chủ tịch, vừa rồi tôi chỉ nói đùa thôi, ngài ngàn vạn lần đừng để ý ạ.” Người đàn ông đeo kính gọng vàng hoảng sợ giải thích liên tục
Lâm Vân cười lạnh nói tiếp: “Anh đường đường là thạc sĩ, chẳng phải rất ngầu sao
Sao bây giờ lại nói chuyện nhỏ nhẹ với tôi, một thằng học sinh cấp 3 rác rưởi vậy?”
“Tôi..
tôi..
thưa chủ tịch, tôi biết sai rồi
Tôi thật sự biết sai rồi!”
Người đàn ông đeo kính gọng vàng sợ hãi tột độ, bị dọa đến mức quỳ thẳng xuống đất, trong lòng vô cùng sợ hãi
Bởi vì hắn biết, khi nãy hắn nói chuyện đắc tội Lâm Vân, với thân phận chủ tịch Hoa Đỉnh Tập Đoàn, nếu muốn trừng trị hắn thì còn đơn giản hơn cả việc dẫm chết một con kiến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Vân ngữ khí lạnh như băng, giọng nói đanh thép nói: “Ta hiện tại lấy danh nghĩa chủ tịch Hoa Đỉnh Tập Đoàn, chính thức thông báo cho ngươi, ngươi không xứng làm việc ở đây, cút ra ngoài
Cút ra khỏi tòa nhà Hoa Đỉnh!”
Đối mặt với lời quát lớn của Lâm Vân, người đàn ông đeo kính gọng vàng sợ hãi đến mức mặt mày tái mét
Hắn còn dám ở lại đây, liền vội vã lảo đảo chạy ra khỏi cửa lớn tòa nhà Hoa Đỉnh
“Thưa chủ tịch, cái này…?” Một bên Lưu Ba, mặt mày ngơ ngác, hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra
“Chỉ là một tên tép riu thôi, không cần để ý nhiều làm gì, đi thôi, lên lầu đến phòng làm việc đi, ta có chuyện muốn bàn với anh.” Lâm Vân nói
“Vừa hay thưa chủ tịch, tôi cũng có một việc vô cùng quan trọng, cần báo cáo ngay với ngài ạ.” Lưu Ba nghiêm túc nói
Từ lúc Lâm Vân quen biết Lưu Ba đến giờ, còn chưa bao giờ thấy Lưu Ba có vẻ nghiêm túc đến vậy
Lẽ nào nói, đã xảy ra chuyện gì rồi
Trong lòng Lâm Vân mơ hồ có một dự cảm chẳng lành
“Đi, vậy chúng ta lên lầu rồi nói chuyện.” Lâm Vân nói, rồi cùng Lưu Ba nhanh chóng đi về phía thang máy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.