Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đỉnh Phong Học Phách

Chương 66: Yên ổn điên cảm giác (1)




Kiều Hi buông đồ lau nhà trong tay, tiến lên một bước, dang rộng hai tay, nhẹ nhàng ôm lấy đứa con trai mà mình đã mang nặng đẻ đau mười tháng, thời khắc dịu dàng tạm khép lại. Nàng giơ ngón tay chỉ ra phía cửa: "Cút đi.""A, ta đi ngay! Đừng có mà vụng trộm ở nhà rồi lại nhớ ta đến phát khóc đó nha." Kiều Dụ vừa đi ra khỏi cửa, vẫn không quên giở trò trả thù mà hét vào trong nhà một câu, lúc này mới "Rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.

Sinh động diễn giải vì sao gã này, ngoại trừ đạo đức và pháp luật ra, thì các môn học khác đều có thể đạt điểm tối đa...

Kiều Dụ vừa đi đến cổng khu chung cư thì vừa đúng 9 giờ 20 phút, một chiếc xe trực tuyến đã đợi sẵn ở đó, Lan Kiệt ngồi ở ghế sau thò đầu ra, vẫy tay với cậu.

Lên xe, Lan Kiệt liếc nhìn Kiều Dụ một cái rồi khen: "Ừm, trông có vẻ rất phấn chấn đấy, điềm lành."

Kiều Dụ ngượng ngùng cười, không kìm được mà hỏi một câu: "Thầy Lan, thầy thấy nhiệm vụ chính của thầy khi đi cùng em là gì?"

Có lẽ là không nghĩ đến Kiều Dụ sẽ hỏi câu này, trong đầu Lan Kiệt bỗng hiện lên lời của hiệu trưởng Trương ngày hôm đó, ông ta dùng giọng điệu trêu chọc để đáp: "Trông coi cậu, tránh để cậu đem mấy chuyện kinh doanh vớ vẩn kia mang đến Tiêu Châu đó."

Câu trả lời này nằm ngoài dự kiến của Kiều Dụ, nhưng nghe vào thì có vẻ như đang chất vấn đạo đức của cậu không đủ cao.

Thôi được rồi, tạm thời không so đo những chuyện này. Tiêu chuẩn đạo đức của mỗi người một khác, ít nhất thì Kiều Dụ cho rằng đạo đức của mình rất cao...

Một đường đi rất thuận lợi.

Bên phía ba của Tiểu Lý đã đặt vé khoang hạng nhất tàu cao tốc cho hai người. Hơn nữa hai ghế lại cạnh nhau, rất là thân mật. Công ty lớn dù có những cái tật xấu này nọ, nhưng khoản chiêu đãi khách thì không thể chê vào đâu được.

Sau khi tàu cao tốc chạy ổn định, hai người mỗi người cầm một chiếc điện thoại di động rồi xem, không có mấy sự giao lưu.

Bệnh chung của mấy gã trai biến thái.

Kiều Dụ vốn định sẽ không vào cái diễn đàn 'tiểu thụ ốc đại số số luận' này cho đến trước khi có thành tích ở trận chung kết, nhưng mà cậu thực sự không nhịn được.

Quả nhiên, con người ta luôn không thể cưỡng lại được bản tính.

Đang độ tuổi thanh thiếu niên, lại vừa mới thông qua nỗ lực không ngừng, làm được một việc rất đắc ý, thì luôn thích nhìn người khác đánh giá mình như thế nào, thậm chí khoe khoang vài câu, chuyện này còn gì là không bình thường hơn nữa chứ.

Kiều Dụ cũng không thể nào ngoại lệ hoàn toàn được, đúng lúc ở trên tàu cao tốc, lại có chút thời gian. Thế là cậu với tâm lý hơi có chút lén lút mà mở điện thoại lên xem diễn đàn.

Rất tốt, giao diện diễn đàn trên điện thoại quả nhiên rất vừa vặn, nhìn cũng không bị mỏi mắt.

Mới qua buổi sáng mà cái topic mà cậu đăng với những bài hồi đáp kia lại tăng lên hơn chục cái. Tuy nhiên điều này cũng chứng tỏ số lượng người đăng ký cái diễn đàn nhỏ này tuyệt đối không nhiều lắm. Cùng lắm cũng chỉ cỡ hơn một trăm người là cùng.

Nếu không thì không thể cứ mãi được lên top như vậy, mà lại qua lâu thế rồi mà cũng chỉ được khoảng trăm bài trả lời, trong đó không ít người còn tự đóng hai, ba tầng lầu.

Xác định, là một cái hố sâu của toán học, hàm kim lượng khá cao."Chủ topic còn chưa trả lời sao? Kết quả là đúng hay sai, quá trình tính toán có phải cũng nên công bố chứ? Dù sao thì ở trên diễn đàn cũng nên có chút cầu tiến chứ? Chẳng lẽ không muốn thăng cấp danh hiệu à?""Là sinh viên chưa tốt nghiệp sao? Nếu vậy thì có thể liên lạc riêng với tôi nhé, trong tay tôi vẫn còn một chỉ tiêu đặc cách đấy. Bất kể cậu ở trường nào tại Hoa Hạ, cho dù điểm tích lũy của cậu hoặc thứ hạng tổng kết không đủ, tôi đều có thể giúp cậu nghĩ cách có được suất được miễn xét tuyển thẳng. Đương nhiên, đầu tiên thì phải làm một bài kiểm tra nhỏ đã."... Mấy gã mới tham gia vào này càng ngày càng lớn lối.

Cũng khiến Kiều Dụ bắt đầu đè nén sự đắc ý xuống, mà bắt đầu phân tích chuyên sâu cái phương trình mà hắn đã phải bỏ ra hơn mười ngày để giải cho rốt cuộc hàm lượng kim loại bao lớn.

Một mặt, dường như tất cả những gã có vẻ là giáo sư đại học ở trên diễn đàn kia đều cho rằng cậu tối thiểu cũng là trình độ sinh viên chưa tốt nghiệp, đa số đều cho rằng cậu ít nhất có trình độ nghiên cứu sinh; một mặt khác, một đám giáo sư nhìn có vẻ rất lợi hại này lại đang có ý đồ xấu với cậu.

Một lát sau, Kiều Dụ đặt điện thoại di động xuống, rồi hỏi Lan Kiệt ngồi bên cạnh một câu: "Thầy Lan, thầy biết cái diễn đàn 'tiểu thụ ốc đại số số luận' không?"

Lan Kiệt thu lại ánh mắt đang dán vào điện thoại, nhìn sang Kiều Dụ, nghi hoặc lắc đầu rồi đáp: "Chưa từng nghe qua. Dù sao thì ngành chính của tôi cũng là chuyên ngành toán học, nhưng lại không phải chuyên sâu về số luận. Diễn đàn này chỉ cần nghe tên là đã biết tính chuyên môn rất cao rồi, không nghe thấy cũng bình thường.""À. Vậy phương trình Diophantine chắc phải biết chứ?" Kiều Dụ tiếp tục hỏi.

Lan Kiệt có chút không hiểu gì, nhưng vẫn kiên nhẫn đáp: "Tuy rằng tôi không phải chuyên sâu về số luận, nhưng dù sao thì cũng đã lấy được bằng thạc sĩ, những thứ cơ bản thế này đương nhiên là phải biết rồi. Cậu tự dưng hỏi chuyện này làm gì?""Nếu như có người giải ra nghiệm nguyên của một phương trình Diophantine nào đó, thì sẽ có trình độ gì?" Kiều Dụ tiếp tục hỏi.

Lan Kiệt ôn tồn đáp: "Cái đó phải xem là loại phương trình Diophantine nào đã. Ví dụ như phương trình Pell, đại loại như kiểu x^2 - Ny^2 = 1, nếu giá trị của N không lớn, thì tôi thấy cũng không khó giải lắm. Nếu như là phương trình bậc nhất thì còn đơn giản hơn nữa."

Kiều Dụ do dự một chút, vẫn lấy ra từ trong túi xách quyển vở và cây bút mang theo, sau đó viết lại phương trình mà cái gã đại cao thủ toán học có nickname là lão Tiết đưa ra ở trên diễn đàn, rồi đưa cho anh ta xem."Ví dụ như kiểu phương trình này."

Lan Kiệt đầu tiên là hồ nghi liếc Kiều Dụ một cái, rồi mới nhận lấy quyển vở Kiều Dụ đưa cho, bắt đầu cẩn thận quan sát cái phương trình này.

Một lát sau, Lan Kiệt lên tiếng: "Cho tôi mượn cây bút cái đã."

Sau khi nhận lấy bút, Lan Kiệt cũng biến đổi một cách đơn giản phương trình này, sau đó ngơ ngác nhìn về phía Kiều Dụ: "Cậu giải ra nghiệm nguyên của cái phương trình này rồi à?""Tôi đang nói là nếu có người mà." Kiều Dụ nhấn mạnh."Nếu à?"

Lan Kiệt lại liếc Kiều Dụ một cái, lại nhìn vào phần biến đổi ở trên giấy nháp rồi nói: "Cậu chắc biết Fermat chứ? Chính là người phát hiện ra cái định lý cực kỳ diệu kỳ ấy, mà ngoại trừ một trường hợp đặc biệt không tìm được cách giải. ... Cái đề này mà muốn tìm ra đáp án ấy thì tôi thấy chắc là quyển vở này cũng viết không hết đâu."

Kiều Dụ nhếch miệng, trong lòng thầm nghĩ nếu thêm cả quá trình tính toán nữa thì quyển vở này chắc chắn đủ, chỉ cần đừng viết chữ to quá là được.

Chỉ là cái biểu cảm nhỏ nhặt trên mặt của cậu vừa lúc bị Lan Kiệt chú ý đến, anh ta kinh ngạc hỏi: "Cậu thật sự giải ra rồi?""Hả?" Kiều Dụ cảm giác trong lòng hơi ngứa ngáy, chút tâm tư muốn khoe khoang của cậu thiếu niên mười lăm tuổi đã không nhịn được mà nảy sinh trong đầu, cậu ngẩng đầu lên..."Không phải, đây là đại hỷ sự đấy chứ! Nếu quá trình tính toán của cậu mà có thể đúc kết ra thành quy luật, thì nói không chừng sẽ có thể đăng được một bài báo chất lượng cao đó! À... chắc cậu vẫn còn chưa hiểu bài báo khoa học là cái gì! Loại bài này rất được coi trọng trong giới đại học! Nếu có thể được đăng ở một tạp chí chuyên ngành nào đó, thì mấy trường học bình thường sẽ có thưởng tiền mặt đấy. Không cần thiết phải giấu giếm đâu!"

Lan Kiệt vội vàng lên tiếng.

Anh ta biết nói mấy chuyện khác thì sẽ không có tác dụng gì với Kiều Dụ, nhưng mà tiền thưởng chắc chắn có thể khơi gợi hứng thú của cậu."Đăng bài báo cũng kiếm được tiền à?" Kiều Dụ kinh ngạc hỏi."Đương nhiên! Nhưng còn phải xem đăng ở tạp chí có cấp độ gì nữa! Mấy cái tạp chí SCI bình thường của mấy viện khoa học thì sẽ không nhiều đâu. Nhưng mà nếu được đăng ở tạp chí có thứ hạng top đầu, ở một số tạp chí danh tiếng nước ngoài, thì mấy vạn, mấy chục vạn, thậm chí mấy trăm ngàn tệ cũng có đó.

Nhưng thôi, chưa bàn đến cái này, trước hết cậu cho tôi xem cậu thật sự đã giải ra bài phương trình kia rồi à?" Lan Kiệt chắc chắn hỏi.

Kiều Dụ nghĩ nghĩ rồi nhẹ gật đầu.

Lan Kiệt hít sâu một hơi...

Anh ta không vội hỏi đáp án, mà hỏi: "Vậy cậu đang lo lắng chuyện gì?""Hình như em một lúc đã đắc tội rất nhiều người rất là lợi hại rồi." Kiều Dụ thật thà trả lời."Cậu giải được một phương trình thì có liên quan gì đến việc cậu đắc tội với người khác chứ? Khoan đã, cái diễn đàn đại số số luận kia là cái gì vậy?" Lan Kiệt cau mày hỏi.

Kiều Dụ nghĩ một lúc, dứt khoát mở điện thoại lên rồi lại mở diễn đàn ra, sau đó mở bài đăng của mình ra cho Lan Kiệt xem.

Lan Kiệt chăm chú xem hết bài đăng của Kiều Dụ, rồi lại bắt đầu hít sâu..."Sao cậu lại biết..."

Kiều Dụ đưa tay trực tiếp ấn mở khung chat riêng ở phía trên diễn đàn.

Lan Kiệt im lặng sau khi đọc xong.

Trong phần tin nhắn riêng anh ta thậm chí còn nhìn thấy cả tên của một giáo sư danh tiếng ở trường cũ của anh, dù giáo sư này không gia nhập trường cho đến khi anh học thạc sĩ, nhưng mà hồi vị giáo sư này gia nhập thì Website Games của trường còn đặc biệt gửi công văn chúc mừng, hội nhóm bạn học còn chuyên môn tám chuyện về ông ta.

Ngoài ra còn rất nhiều cái tên mà đối với anh mà nói cũng như sấm bên tai, dù sao giới toán học ở Hoa Hạ cũng chỉ có như thế. Cộng thêm mạng lưới internet hiện tại đã phát triển, dù anh chỉ là tổ trưởng tổ bộ môn toán học ở cấp ba, nhưng vẫn có sự hiểu biết về một số động thái trong giới toán học.

Đầu óc anh ta bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Nghĩ đến việc Kiều Dụ xưng là tiểu gia ở trước mặt một đám giáo sư bốn năm mươi tuổi, còn cuồng nhiệt trêu ngươi mấy vị giáo sư kia thì anh ta cảm giác có chút hoảng hốt.

Đương nhiên điều quan trọng nhất vẫn là cậu nhóc Kiều Dụ này lại thật sự giải ra được cái phương trình kia rồi!

Những gã giáo sư kia tại sao lại bị Kiều Dụ mỉa mai một trận, rồi còn mặt dày muốn xin cách liên lạc của cậu?

Chẳng phải là bởi vì bọn họ đều cảm thấy phương trình đó rất khó giải hay sao?

Một lúc sau, Lan Kiệt cố gắng nén những cảm xúc hỗn loạn lại, rồi nói: "Thật ra thì mấy chuyện này đều không quan trọng đâu.""Ừm? Đắc tội mấy ông lớn đó cũng không quan trọng sao? Tôi tìm thử vài cái tên trong đó trên mạng thì thấy bọn họ rất lợi hại đấy." Kiều Dụ nhấn mạnh."Không sao cả, sau này cậu đè được hết bọn họ xuống thì chẳng phải cậu cũng sẽ là một ông lớn rồi sao?"

Giọng của Lan Kiệt nghe qua thì như giếng cổ không gợn sóng, rất trầm ổn, nhưng lại có một loại cảm giác điên cuồng đến bình tĩnh, rất khó tin là lời nói này lại xuất phát từ miệng của một ông thầy dạy toán học chính quy, nhưng lại khiến mắt Kiều Dụ sáng rực lên.

Ý kiến của người tốt bụng này hay thật đấy, cậu rất là thích.

Mấy gã đại giáo sư kia từng người ai nấy cũng ăn nói quá là to tát, nghĩ chắc đều là người có nhiều tiền.

Nếu đè được bọn họ xuống, thì khi bọn họ kiếm được tiền, tự nhiên cậu cũng sẽ kiếm được thôi."Cậu nói cho tôi về mạch suy nghĩ của cậu khi giải bài đó đi, tôi xem thử có tính phổ quát hay không."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.