"Cái gì cơ
Tất cả mọi người đều bàng hoàng
Sao Diệp Bắc Minh lại dám xem lời nói của Tần Phong như gió thoảng chứ
Nụ cười trên mặt Tần Phong thoáng chốc sượng trân: "Mày...
Một luồng kiếm khí sắc như dao ập tới, ngắt lời anh ta một lần nữa
Roẹt
Đó là kiếm khí mang sắc màu đỏ chót, chứa đựng hơi thở đầy bạo tàn và điên loạn
Giọng nói của Diệp Bắc Minh hệt như vọng lại từ nơi địa ngục Cửu U kinh hoàng: "Những người khác quỳ xuống nhận tôi làm chủ nhân thì được phép sống sót"
"Còn anh
Anh là tên rác rưởi ăn hại phương nào hả
"Chết đi cho đỡ chật đất
Gia đình là vảy ngược bất khả xâm phạm của Diệp Bắc Minh
Dám động chạm đến vảy ngược của rồng ắt phải nhận lấy cái chết
Tần Phong hoàn toàn không ngờ Diệp Bắc Minh lại ngông cuồng đến thế, dám chủ động ra tay với anh ta
"Diệp Bắc Minh, hãy trả giá cho sự ngông cuồng và ngu muội của mày đi
"Mày dám ra tay với tao mà chưa thèm hỏi tao là ai cơ à
"Ra đây, Thiên Tuyệt Ma Ảnh
Một tiếng gầm thét vang rền cất lên
Một thanh đao quý đầu rồng màu đen hiện ra trong tay Tần Phong, nó tỏa ra hơi thở cuồng loạn đến mức ào ạt ùa ra hệt sóng thần dữ dội
Chính lúc này
Không ngờ có một ma ảnh cao ngút ngàn hiện diện sau lưng Tần Phong
Nó mang đến sát khí, sự rét buốt tột cùng cũng như áp lực lớn lao đến nỗi tưởng chừng có thể dìm nát người ta
Giống như Ma Thần đã giáng trần vậy
Ngay giây phút nhát kiếm của Diệp Bắc Minh sắp sửa chém nát ma ảnh ngút trời kia. Đột nhiên
Một giọng nói lạnh lùng đến vô tình cất lên: "Dám ra tay với chủ nhân của tôi tại địa bàn của tôi à
"Ma ảnh
Nó là cái thá gì chứ
“Biến đi!” Vèo
Một chùm tia sáng màu đen bay vút ra khỏi nơi sâu thẳm trong Tử Vong cốc, bay đến, nhanh đến độ xé tan cả không khí
Nó đâm xuyên tất thảy mọi thứ
"Uỳnh uỳnh
Đất rung núi chuyển, không khí chấn động
Trong chốc lát, Tần Phong và bóng Ma Ảnh hùng vĩ kia biến đi đâu mất tăm
Không mảy may tồn tại trên thế gian này nữa
Cả Yêu Nữ Oản Oản, Phó Thập Nhất Lang, Thẩm Lang lẫn Quỷ Thủ Độc Thánh đều không hẹn mà cùng quay phắt qua nhìn về phía nơi sâu thẳm trong Tử Vong cốc, môi run run: "Đó là..
Ừng ực
Ừng ực
Ừng ực
Bọn họ nuốt nước miếng một cách sợ hãi: "..
Đó là thứ gì thế
Đồng tử của Diệp Bắc Minh co rút, hắn cũng nhìn vào sâu trong Tử Vong cốc: "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, hình như tia sáng đen vừa nãy là một con mắt đúng không
"Đậu xanh rau má
Một con mắt mà tiêu diệt được cảnh giới Hợp Nhất luôn à
Bầu không khí rơi vào sự im lặng chết chóc
Vù
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm về hướng ánh sáng đen kia bắn tới
Ngay giây kế tiếp
Bành
Một màn sương dày đặc ùn ùn kéo đến, nhấn chìm muôn nơi
Trong chốc lát, ai nấy cũng cứng đờ như tượng, cứ như thể họ đã bị trúng Định Thân Chú vậy
Diệp Bắc Minh giật mình: "Màn sương này có vấn đề
Giọng nói lạnh như băng, nghe chẳng có cảm xúc nào hồi nãy truyền đến: "Thiếu chủ, bọn họ chỉ bị bất động thôi, không sao đâu ạ"
"Thuộc hạ chờ thiếu chủ đã lâu lắm rồi"
Âm thanh ấy chứa đựng sự kích động vô ngần
Đồng thời cũng đan xen nỗi niềm vui mừng khôn xiết
Diệp Bắc Minh sửng sốt: "Đằng đó gọi tôi là thiếu chủ à
Giọng nói kia trả lời: "Đương nhiên rồi, cậu là thiếu chủ của tôi mà"
"Thiếu chủ, cậu mau đi vào đi"
"Tôi ở dưới giếng Tử Vong chờ cậu rất nhiều năm rồi"
"Cậu mà không tới thì không còn ai có thể phá giải phong ấn cho tôi được
Trên mặt Diệp Bắc Minh đầy vẻ khó tin: "Ông ở dưới giếng Tử Vong ư
"Lẽ nào ông chính là thứ mà mẹ tôi muốn tôi tìm
Giọng nói kia tiếp tục cất lên: "Thiếu chủ, cậu đi vào là sẽ biết ngay thôi"
Kế đó
Màn sương dày đặc trước mắt đã xua tan
Để lộ một con đường
Dẫn vào nơi sâu thẳm trong Tử Vong cốc
Diệp Bắc Minh hơi tần ngần một hồi nhưng không quá lâu, hắn xông vào đó ngay
Dọc đường đi, anh phát hiện rất nhiều người tu võ bị bao phủ trong màn sương đen, đứng yên như một bức tượng vậy
Cả hơn một ngàn con ma thú cho dù đang trong cuộc chiến cũng bị đứng yên, không một ngoại lệ nào
Diệp Bắc Minh đi thẳng một mạch trăm cây số
Tiến vào nơi sâu nhất của Tử Vong cốc
Cảnh tượng hiện ra trước mắt làm Diệp Bắc Minh bàng hoàng giật thót
Những bộ xương
Một rừng xương trắng hếu vô tận
Xương cốt của người và ma thú chất chồng thành núi
Tất cả đều vây quanh một chiếc giếng cổ ở chính giữa
Cái giếng ấy đang lan tỏa màn sương đen dày đặc
Giếng Tử Vong
Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục trở nên nặng nề: "Ma khí, không thể tin được, là ma khí kìa
Diệp Bắc Minh giật mình: "Ma khí ư
Giọng điệu tháp Càn Khôn Trấn Ngục nghe rất nghiêm túc: "Đúng vậy, lượng ma khí ở đây vô cùng tinh khiết
"Giết người sẽ có thể ngưng tụ sát khí"
"Tinh luyện sát khí xong thì sẽ thành ma khí"
"Nhóc con, tôi khuyên cậu đừng có mà qua đó, ngay cả tôi cũng thấy nguy hiểm rình rập đây
"Cậu nhìn biển xương cốt trắng phau xung quanh xem, không một ai được phép lại gần miệng giếng Tử Vong cả
"Nếu cậu chủ quan đi tới, mà tôi vẫn chưa bình phục hoàn toàn thì có thể cậu sẽ gặp nguy hiểm đấy
Diệp Bắc Minh lấy làm ngạc nhiên
Ngay cả tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng cảm giác được nguy hiểm ư
Anh đứng nguyên tại chỗ, cảnh giác nhìn về phía giếng Tử Vong
Một giọng nói truyền ra từ trong giếng Tử Vong: "Thiếu chủ, ở đây đấy ạ"
"Cậu mau tới đi, tôi đang ở trong giếng Tử Vong chờ cậu đây
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: "Nhóc con, cẩn thận đấy
Long Đế cũng run như cầy sấy: "Diệp Bắc Minh, bổn đế cũng từng gặp người của Ma tộc nhưng bao giờ thấy ai có ma khí nồng nặc như thế cả
"Chắc chắn giếng Tử Vong này có vấn đề, tôi khuyên cậu đừng qua đó thì hơn
Diệp Bắc Minh thừa biết rằng
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục và Long Đế sẽ không hại mình
Nhưng lời nhắn mà mẹ để lại thì bảo anh đi tìm giếng Tử Vong
Mẹ anh có hại anh không
Rõ ràng cũng không
"Phù
Diệp Bắc Minh hít một hơi thật sâu, tiến lên một bước, lại gần giếng Tử Vong
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nom hơi giật mình: "Ê nhóc, cậu..
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Có lẽ chỉ còn cách này để tất cả bí mật được hé màn thôi
"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, xin lỗi ông"
"Cho dù đằng trước là núi đao hay biển lửa đi chăng nữa, thì ta cũng phải xông vào
Dứt lời, anh phất tay
Kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay anh.
