.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐỒ ĐỆ XUỐNG NÚI VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Chương 3559: Thật đáng chết!




Diệp Bắc Minh vừa rời khỏi phạm vi một trăm dặm, bầu trời lập tức vang lên những tiếng đì đùng
Không khí xung quanh bị bóp méo, hai mươi mấy ông lão với cặp mắt băng giá xuất hiện khắp bốn phương tám hướng
Sát ý kinh khủng lan tràn, phong tỏa tất cả đường lui
“Thăng ranh, lão phu không ngờ ngươi lại có gan dám rời khỏi Huyền Các thật cơ đấy!” Khoảnh khäc trông thấy Diệp Bắc Minh, mắt Phó Toàn Thịnh tóe lửa giận cực kỳ oán độc
“Cút đi, đừng cản đường tôi!” Diệp Bắc Minh quát khế một tiếng, lấy kiếm Càn Khôn Trấn Ngục ra
Anh vung một nhát kiếm, mấy con Huyết Long xuất hiện, hùng dũng lao thẳng tới chỗ mấy kẻ cảnh giới Đế Tôn trước mặt
“Thăng ranh kia, bọn tao còn chưa ra tay, vậy mà mày lại dám chủ động ra tay à
Đúng là tự lao đầu vào chỗ chết!” Mấy tên cảnh giới Đế Tôn đứng đằng trước nheo mắt lại, đồng loạt ra tay
Thế nhưng, ngay khi bọn họ chạm tới Huyết Long do kiếm khí ngưng tụ tạo nên đó, tên nào tên nấy lập tức bị nện thổ huyết, b*n r* đằng xal “Thăng ranh này, sao có thểt” Mấy ông lão cảnh giới Đế Tôn biến sảc
Không ngờ Diệp Bắc Minh lại có sức mạnh kinh khủng như vậy
Trong khoảnh khắc bọn họ thất thần, vòng vây bị thủng ra một lỗI Diệp Bắc Minh sải bước, Ảnh Thuấn
Chỉ nháy mắt, anh đã đi xa mấy trăm mét
Phó Toàn Thịnh thấy vậy, điên cuồng gào thét: “Chết Cậu ta định chạy!” “Đừng để thăng khốn này chạy mất, đuổi theo
Đuổi theo cho ông!” Diệp Bắc Minh không dừng lại, anh nhanh chóng tiến về phía học viện Viễn Gổi Một giây sau
“Mẹ kiếp!” Phó Toàn Thịnh tức giận nổi trận lôi đình: “Sao tốc độ của thăng khốn này lại nhanh như vậy!” “Chết tiệt
Thật đáng chết!” Một người đàn ông mặt chữ điền cất giọng thật trầm: “Có vẻ như thăng ranh này đang đi về phía học viện Viễn Cổ, lẽ nào cậu ta là người của học viện Viễn Cổ?” “Bất kể cậu ta có phải hay không cũng phải tiếp tục đuổi theo” Phó Toàn Thịnh quát khẽ: “Hôm nay bất kể thế nào cũng
nhất định không được để cậu ta sống sót rời đi!” “Dù cho thẵng khốn này có học viện Viễn Gổ làm chỗ dựa thì kẻ g**t ch*t con trai tôi cũng vẫn phải chết!” Ở cửa chính của Huyền Các
Một bóng đen xông tới, quỳ một chân xuống: “Thưa cô chủ, vòng vây của nhà họ Phó đã thất bại rồi!” “Diệp Bäc Minh đã lao ra khỏi vòng vây, chạy trốn rồi!” “Ôi..
Diệp Vy Ny thở phào nhẹ nhõm: “Tốt rồi
Ông lui ra đi”
Bóng đen yên lặng lui ra ngoài
Diệp Vy Ny quay đầu nhìn về phía Chu Nhược Giai, Lê Mộng Ly, Mặc Phong Hành, Mặc Đình Đình: “Cậu Diệp là bạn tôi, trước khi anh ấy tới đón mọi người, xin cứ ở lại Huyền Các này
“Mọi người yên tâm, chỉ cần mọi người ở lại Huyền Các thì không ai có thể làm mọi người bị thương!” Cô ta vừa mới dứt lời
Thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Vậy là bọn họ đều là người của thắng ranh kia phải không?” Diệp Vy Ny kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa Huyền Các
Một thanh niên cụt một tay mặt mày ngập tràn oán hận
Diệp Mục!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.