Xương cốt lốp ba lốp bốp vang lên, phía sau vút lên ma khí ngút trời: “Ông thật đáng chết!” “Cậu còn có thể đứng lên?” Phó Thí Thiên hơi bất ngờ, sau đó cười: “Con kiến hơi mạnh một chút cũng chỉ là con kiến thôi”
“Chỉ khác mỗi dùng một chân dẫm chết với dùng hai chân dẫm chết thôi!” “Giết!” Diệp Bắc Minh dùng hết sức mạnh toàn thân điên cuồng xông lên
Phó Thí Thiên ngưng tụ sức mạnh, cảnh giới chân thần đánh ra toàn lực
Phập
Cả bầu trời đều rung lên, nhật nguyệt mất ánh sáng
“AI” Diệp Bắc Minh cũng không nhịn được, kêu thảm một tiếng xé tim xé phổi
Lục phủ ngũ tạng gần như rách nứt, xương cốt trên người cũng phát ra tiếng gãy rắc rắc rắc
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục không thể ra tay, anh đã dùng cơ thể để chống lại đòn tấn công toàn lực của cảnh giới chân thân
“Diệp Bắc Minhl” Ngư Thất Tình kinh hãi kêu lên một tiếng, ôm chặt cái miệng nhỏ
Cô ta không nghĩ ra rốt cuộc là sức mạnh và dũng khí gì khiến Diệp Bắc Minh dám dùng thực lực cảnh giới Hư Vương chống lại cảnh giới chân thân đỉnh phong
Lão Thẩm ở một bên cũng khẽ biến sắc: “Tên nhóc này..
đúng là không biết trời cao đất dày!” “Nhưng, dũng khí đáng mừng, tiếc là sắp chết rồi...” Lúc này
Diệp Bắc Minh nằm dưới đất
Thoi thóp thởi Ngón tay khẽ động, mấy lần muốn tóm lấy kiếm Càn Khôn Trấn Ngục
Nhưng bất luận thế nào cũng không làm được
Cảm giác cái chết ập đến, nổi lên trong lòng
“Tiểu tháp, tôi sắp chết thực sao?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục tức giận nói: “Vãi
Nếu cậu chết, bản tháp cũng không cần phải tồn tại nữa!” “Thôi vậy, bản tháp liều luôn
Cùng lắm là thu hút toàn bộ họ đến!” “Bản tháp ra tay, thay cậu giết Phó Thí Thiên!” Lúc tháp Càn Khôn Trấn Ngục sắp ra tay, nơi sâu nhất trong nghĩa địa Hỗn Độn
Một trong số bia mộ của Tam Hoàng Ngũ Đế sáng lên
“Hậu nhân Hoa tộc ta, hy vọng duy nhất của Hoa tộc Thượng Gổ, đâu thể chết ở nơi này?”
