Sâu trong bầu trời vang lên một hồi dao động không gian dữ dội
Chủ Luân Hồi cau mày: “Có vài người quen đến rồi, các cô mau đi đi
Liền sau đó
Chủ Luân Hồi vươn tay ra tóm, xé rách một mảng không gian
“Điện chủ!” “Phải đi thì cùng đi!” Chủ Luân Hồi lướt nhìn chấn động sâu trong bầu trời một cái, lắc đầu: “Nếu tôi không chết, họ sẽ không yên tâm!” “Nhớ kỹ lời của tôi, Diệp Bắc Minh là hy vọng cuối cùng của Hoa tộc thượng cổ và Luân Hồi Điện!” Một luồng sức mạnh cuốn đến
Cuốn theo cả mấy vị sư tỷ cùng con gái trong nôi của Đông Phương Xá Nguyệt mới sinh vào trong
Lúc không gian đóng lại, sâu trong bầu trời nứt ra một đường
Mấy bóng hình từ trong đi ra
Âm ầm
Trong phút chốc, hàng vạn đường sấm sét màu bạc bùng lên, giống như một trận lôi kiếp cực kỳ đáng sợi Mấy bóng hình dẫm chân lên lôi điện, nắm giữ pháp tắc trật tự
Một ông lão cất giọng lạnh lùng: “Quả nhiên là ông, bao nhiêu năm qua ông vẫn gian xảo không chết!” Một thanh niên nheo mắt: “Động tĩnh vừa rồi là ông làm hả?” “Diệp Vô Nhai, ông chuyển thế trọng sinh chín lần, bị chúng tôi giết chín lần!” “Chút tàn hồn cuối cùng thoi thóp hơi tàn, sống tạm qua ngày yên ổn không tốt sao?” “Tại sao cứ phải gây ra chuyện lớn như vậy, bây giờ chúng tôi muốn không giết ông cũng khó!” Chủ Luân Hồi phì cười: “Một đám người đạo mạo ra vẻ, là các người đã cướp khí vận Hoa tộc thượng cổ!” “Muốn giết cứ giết, nhiều lời thế làm gì?” “Ha ha ha!” Trong sấm sét màu bạc, một cô gái phát ra tiếng cười như chuông bạc: “Khí vận cuối cùng của Hoa tộc, đã bị tam hoàng ngũ đế tiêu hao rồi!” “Diệp Vô Nhai, ông là huyết mạch cuối cùng của Hoa tộc, ông thực sự nghĩ chúng tôi không biết ông còn sống sao?” “Bắt đầu từ ngày ông trọng sinh, chúng tôi đã chú ý đến hành động của ông!” “Bây giờ chúng tôi chơi đủ rồi, ông, có thể chết được rồi!” Vừa dứt lời, cô gái đưa ra bàn tay mềm mại
Nghiền áp về phía chủ Luân Hồi
Chủ Luân Hồi quát lớn một tiếng: “Đến chiến đi!” Cùng lúc đó
Sơn động cấm địa của học viện Viễn Cổ
Diệp Bắc Minh mở mắt, ngay cả con mắt thần ma thứ ba ở giữa đôi lông mày cũng lặng lẽ mở ra
“Khí tức biến mất rồi
Khí tức liên quan đến huyết mạch của tôi biến mất rồi!” “Tiểu tháp, con của tôi gặp nguy hiểm!” Diệp Bắc Minh vô cùng lo lắng
Thậm chí, anh định đứng lên, xông ra khỏi động huyệt.
