Sau mười mấy chiêu, Nguyễn Thanh Từ bị rơi vào thế bất lợi
Càng đánh càng tốn sức
Mộ Dung Quang hồi phục được một chút thể lực cũng gia nhập vào trận chiến
Trong nháy mắt, tình thế thay đổi, dưới thế tấn công của ba người, “keng” một tiếng, thanh trường kiếm bị đánh bay
Nguyễn Thanh Từ bị trúng đòn, ngã xuống đất
Hự
Cô ấy ho ra một búng máu, mất sạch sức chiến đấu
Mộ Dung Quang lau khô máu tươi ở khóe miệng, cợt nhả nhìn Nguyễn Thanh Từ: “Cô Nguyễn nặng tay với tôi như vậy làm gì
Nếu không nhờ có anh Bao và anh Vệ hỗ trợ thì khéo tôi đã chết trong tay cô rồi!” “Muốn giết thì cứ giết đi!” Nguyễn Thanh Từ nhắm mắt lại
“Giết cô ư?” Mộ Dung Quang toét miệng cười một tiếng: “g**t ch*t một báu vật xinh đẹp như cô chẳng phải là đáng tiếc quá hay sao?” “Tôi đã nói rồi, tôi muốn nếm thử hương vị của cô Nguyễn từ lâu rồi!” Nói xong, Mộ Dung Quang bỗng giậm chân một phát, toàn bộ quần áo trên người anh ta nổ tan tành
“Ôi..
Anh làm gì vậy?” Nguyễn Thanh Từ nhanh tay che mắt lại: “Cút đi, anh cút đi
May mà cô ấy phản ứng nhanh, không nhìn thấy gì hết
Lại hai tiếng nổ nữa vang lên
Rõ ràng là Bao Hữu Tài và Vệ Đạo Sơn cũng đều đã cho nổ quần áo trên người bọn họi Thân thể yêu kiều của Nguyễn Thanh Từ hơi run rẩy, cho dù có phải tự nổ tan xác, cô ấy cũng nhất định không để ba người này làm nhục mình
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Nếu như tôi là các người thì hiện tại tôi sẽ cút ngay lập tức!” “Ranh con, là mày à?” “Mày nghĩ mày giết được Giang Hiêu thì có thể đánh thắng nổi bọn tao à?” Gào
Tiếng rồng gầm vang lên
Ngay sau đó, Bao Hữu Tài và Vệ Đạo Sơn hét lên hoảng loạn
“Đừng..” “Chạy maul” “Phập!”, “Phập!”, sau hai tiếng động này, tiếng hét im bặt
Có tiếng bước chân chậm rãi tới gần, Nguyễn Thanh Từ còn đang kinh ngạc thì giọng nói lạnh lùng vừa rồi lại vang lên một lần nữa
Chỉ có điều lần này, giọng nói ấy pha lẫn đôi chút quan tâm: “Ổn rồi, cô Nguyễn, bọn họ đều đã chết cả rồi!” “Hả?” Nguyễn Thanh Từ bỏ hai tay xuống, trông thấy có một thanh niên đứng trước mặt mình
Người này chính là Diệp Bắc Minh
“Anh Diệp..
Cám ơn, cám ơn anhl” Nguyễn Thanh Từ đang định đứng dậy nhưng vì bản thân bị trọng thương..
Cho nên chân trượt ngã, xem chừng sắp té ngã tới nơi
Diệp Bắc Minh bước tới, đỡ lấy thắt lưng của Nguyễn Thanh Từi Đột nhiên
Một luồng lực tác động lên tay trái của Diệp Bắc Minh, ngay cả anh cũng không kịp ý thức được có chuyện gì đang xảy ra
Không hiểu sao, tay trái của anh lại áp lên ngực của Nguyễn Thanh Từt Lại còn hơi bóp nhẹ một chút, làm ngực cô ấy biến dạng
Nguyễn Thanh Từ sững sờ.
