Trần Vạn Lê không nhịn được phun ra một búng máu tươi, bản ra ngoài như một con chó chết
Ông ta đập “rầm” một tiếng thật mạnh xuống đất nhưng không dám chần chừ dù chỉ một giây, lập tức bò trở lại như một con chó chết
Quỳ gối dưới chân người thanh niên kia
Huych
Huych
Huychl Điên cuồng dập đầu
“Giang sư huynh, chuyện này thực sự không thể trách tôi được, là do Giang Hiêu giết người trước mặt mọi người ở trên đài Phong Thần...” “Vốn tôi muốn sai thần sử tạm thời bắt cậu ta lại rồi sau đó sẽ lén lút thả ral” “Không ngờ tên phế vật Diệp Bắc Minh lại ra tay ngay trước mặt mọi người, thẳng tay g**t ch*t Giang Hiêu...”, Trần Vạn Lê vừa dập đầu vừa giải thích
Khóe mắt Giang Nhiên giần giật: “Cho nên, ý ông là em trai tôi chết là đáng phải không?” Trần Vạn Lê thầm than hỏng rồi
Ngay khi ông ta ngẩng đầu lên, ông ta lập tức đối diện với đôi mắt có thể g**t ch*t người khác của Giang Nhiên
“Không..
Không, không, không, ý tôi không phải vậy..”, Trần Vạn Lê điên cuồng lắc đầu
Ầm
Một luồng sóng khí nữa lại đập tới
Cơ thể Trần Vạn Lê kêu “rắc” một tiếng vang giòn rồi lại bị b*n r* ngoài một lần nữa
Ông ta la lên cực kỳ thảm thiết: Thần cốt của tôi..
Thần cốt nát rồi..
Thần cốt của tôi nát rồi..
Cảnh giới của ông ta rơi thẳng từ trên cảnh giới Chân Thần đỉnh phong xuống cảnh giới Chân Thần sơ kỳ
“Ông sủa thêm một câu nữa xem?”, Giang Nhiên nói
Trần Vạn Lê như bị bóp nghẹt cổ họng, không hít thở nổi
Ông ta không dám trách cứ Giang Nhiên nên đành trút hết mọi nỗi oán hận lên đầu Diệp Bắc Minh
“Nếu như không tại cậu thì sao tôi lại thê thảm như thế này?” “Diệp Bắc Minh
Cậu sẽ không được chết tử tế đâu!” Lúc này, thanh niên đi cùng với Giang Nhiên tới đây thản nhiên nói: “Giang sư huynh, người chết rồi không thể sống lại được!” “Cho dù anh có g**t ch*t tên phế vật Trần Vạn Lê này cũng chẳng ích gì, điều chúng ta cần làm bây giờ là báo thù cho em trai anh!”
