Đông Phương Xá Nguyệt từng muốn bón sữa, nhưng Diệp Nặc vừa uống sữa mẹ, cảnh giới và lực sinh mệnh của cô ta liền tiêu hao điên cuồng
Một khi Tiểu Diệp Nặc đối bụng thì sẽ ngất xỉu
Từng có một lần Diệp Lần đói ngất đi, mấy ngày liền cũng không tỉnh lại
Thực sự sợ muốn chết
Mấy vị sư tỷ liền đi khắp nơi tìm đồ ăn cho Diệp Nặc
Chỉ là
Cảnh giới của họ quá thấp, rất khó sinh tồn ở thần giới
Đông Phương Xá Nguyệt xót xa: “Nặc Nhị, là mẹ vô dụng”
“Ngay cả cho con ăn một bữa no cũng không làm được!” Khóe mắt hơi ướt
Tiểu Diệp Nặc nở nụ cười ngây thơ, đưa tay lau nước mắt của Đông Phương Xá Nguyệt: “Mẹ đừng khóc, Nặc Nhi không đói nữa”
“Mẹ, Nặc Nhi buồn ngủ quá..
Nói xong, đôi mắt to chớp chớp
Thấy sắp ngất đi
Đông Phương Xá Nguyệt kinh hãi: “Nặc Nhi, đừng ngủi” Không màng đến tình trạng sức khỏe của mình, vội vàng bón sữa cho Diệp Nặc
Tiểu Diệp Nặc ti sữa theo bản năng hai cái, Đông Phương Xá Nguyệt liền ngất xỉu
“Hu hu hu..
mẹ, mẹ làm sao thế?” “Mẹ mau tỉnh lại đi, mẹ không cần Nặc Nhi nữa phải không, mẹ!”, Tiểu Diệp Nặc giật lắc Đông Phương Xá Nguyệt nằm ngã dưới đất
Đôi mắt của Diệp Bắc Minh đỏ bừng, sống mũi cay cay
Không ngờ con gái ở thần giới khổ sở như vậy
Một tiếng trầm bức vang lên, căn phòng tối tăm chưa đến mười mét vuông bị đạp mở
Mấy người đàn ông đi vào
Người đàn ông trung niên dẫn đầu cau mày: “Mẹ kiếp, chết rồi
Thật xui xẻol” Một gã đàn ông râu cá trê ngồi xuống bên cạnh Đông Phương Xá Nguyệt, thăm dò hơi thở của cô ta: “Chủ nhân, cô †a còn có chút hơi thở, có lẽ không sống được bao lâu!” “Đừng, mẹ, mẹ đừng chết..
con sẽ đi tìm mấy cô cứu mẹt” Diệp Mặc òa khóc lớn
Trên người tỏa ra hào quang
Không biết lấy sức lực ở đâu ra, lại bế Đông Phương Xá Nguyệt đi ra khỏi phòng
“Đợi đã!” Người đàn ông trung niên chặn Diệp Nặc: “Bé con, bây giờ mày tìm người cứu mẹ mày cũng muộn rồi!” “Hay là chúng ta làm giao dịch, thế nào
Tao có cách cứu mẹ mày!”
