“Con rằn này là lão phu ngưng luyện chân hỏa hóa thành, nó sẽ không thiêu cháy xương chí tôn, lại có thể thiêu cậu thành tro bụi!” “Tuyệt vọng rồi phải không
Ha ha ha!” Ông lão lưng gù cười điên cuồng, bả vai không ngừng run lên
Diệp Bắc Minh lại cười: “Chơi với lửa
Tôi là tổ tông của ông
“Hỏa long, ra đây!” Vung tay lên
Lòng bàn tay cháy lên một ngọn lửa, đón gió bùng cháy
Lập tức hóa thành một con rồng lửa khổng lồ trăm trượng, xông đến con rắn lửa đang lao đến
Khoảnh khắc hai bên tiếp xúc, rắn lửa lại bị nuốt chửng
“Dị Hỏa Bảng, Phần Thiên Chi Diễm!” Ông lão lưng gù mở to con mắt, kinh hãi kêu lên một tiếng theo bản năng: “Cậu..
làm sao cậu có thể có vật này
Rốt cuộc trên người cậu có bí mật gì?” Đúng lúc ông lão lưng gù ngẩn người
“Hỏa long, đi!” Hỏa long biến từ Phần Thiên Chi Diễm lao đi
“A..
đợi đã!” Ông lão lưng gù phản ứng lại từ sững sờ, muốn ra tay lần nữal Phần Thiên Chi Diễm giáng xuống
“Lão phu không cam tâm..”, ông lão lưng gù kêu thảm một tiếng, hóa thành tro bụi tại chỗ
“Lão Ân!” Độc Cô Vấn Thiên bị dọa sợ, mở to con mắt nhìn chằm chäm ngọn lửa dần biến mất, kiêng sợ lướt nhìn sang Diệp
Bắc Minh
“Rốt cuộc mày là ai?” “Người giết mày!” Diệp Bắc Minh nhả ra một câu, bước một bước về phía Độc Cô Vấn Thiên
Độc Cô Vấn Thiên kinh hãi, sau đó bỗng nổi giận: Mày dám giết tao
Bố của tao là Độc Cô Thần Hoàng của điện Thần Hoàng!” “Máy có biết giết tao...” Phập
Tấn công ra một quyền, đầu của Độc Cô Vấn Thiên nổ tung như quả dưa hấu!
