Một người trong đó, Tiêu Vô Tướng
Hai ông lão khác, chắp tay sau lưng, yên lặng đi theo phía sau Độc Cô Vấn Thiên
Giống như vực sâu, thâm sâu khó lường
“Cảnh giới Thần Tôn?” Lòng của các trưởng lão tông môn lớn trầm xuống
Nếu thực sự là cảnh giới Thần Tôn ra tay, cơ hội để họ có được xương Chí Tôn sẽ rất mong manh
Diệp Bắc Minh quay đầu, ánh mắt lập tức trở nên vô cùng băng lạnh: “Lại là mày?” Một luồng sát ý ngút trời ngưng tụ
Đồng thời truyền âm: “Tiểu tháp, có cảnh giới Thần Hoàng ở gần đây không?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Thần niệm của bản tháp vẫn luôn đang giám sát phạm vi Thái Dương Tông, cách mười dặm có ba cảnh giới Thần Hoàng đang âm thầm quan sát!” “Nhưng họ không có ý lại gần!” “Vậy còn đợi gì nữa
Bùng phát cho tôi
Vãi!” Diệp Bắc Minh tức giận gầm một tiếng
“Được!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục chỉ đáp một tiếng: “Bản tháp sẽ lợi dụng tay trái chí tôn và kiếm Long Đạo ra tay!” Liền sau đó
Diệp Bắc Minh lại chủ động tấn công, bước một bước ra sơn môn của Thái Dương Tông
Chạy thẳng đến Độc Cô Vấn Thiên
Độc Cô Vấn Thiên sợ ngẩn người, tên nhóc này điên rồi sao
Chẳng lẽ không biết mình đưa đến hai thần tôn
Lại thêm Tiêu Vô Tướng, tổng cộng ba thần tôn
Đúng thế
Mình có ba thần tôn, mình sợ cái gì
Trong lòng Độc Cô Vấn Thiên bùng lên ngọn lửa giận: “Lão Lương, lão Tôn, để lại cho hẳn một hơi thở là được, những việc khác tùy các ông chơi đùa hắn thế nào cũng được!” “Được”
Hai ông lão gần như ngẩng đầu cùng lúc, trong đôi mắt già nua mang theo vẻ uể oải
Đối phó với môt người vừa tiến vào thần cảnh, cần nghiêm túc thế sao
Liền sau đó
Soạt
Soạt
Một ông lão cảnh giới Thần Tôn bước ra một bước chặn trước người Độc Cô Vấn Thiên, cười thích th lhóc con, bây giờ mày quỳ xuống nhận lỗi, nói không chừng...”
