“Anh Diệp!” “Chủ nhân!” Hầu Tử và Thạch Trung Hổ kích động nhìn qua
Lãnh Thanh Thu tỏ vẻ mặt ngạc nhiên
“Cái gì?” Trương Thiên Vũ mau chóng nhìn qua, khói bụi tiêu tan, một bóng người từ trong đi ra
Chính là Diệp Bắc Minh
Anh ngoại từ áo chỗ lồng ngực bị rách, lộ ra cơ thịt vô cùng rắn chắc, thì giống như người không có việc gì
“Làm sao có thể
Mày lại chịu được một đòn của bán bộ thần hoàng mà không sao?” Trương Thiên Vũ sau một hồi ngạc nhiên, lại hưng phấn hét lớn: “Ha ha ha, tao biết rồi
Xương Chí Tôn, nhất định là xương Chí Tôn!” “Mạc tiền bối, giết hắn đi, mau giết hắn lấy xương!” Đôi mắt Mạc Bỉ Đông sầm xuống, lại ra tay lần nữa, xông vút về phía Diệp Bäc Minh như sao băng
Đúng lúc ông ta sắp đánh bay Diệp Bắc Minh, một giọng nói băng lạnh vang lên: “Còn muốn tấn công
Nằm mơ đi
Tay trái chí tôn tấn công ra một quyền
Một trăm bốn mươi tám chiếc xương Chí Tôn trong cơ thể giống như đã có cảng ứng
Tất cả sức mạnh ngưng tụt Phập
Một tiếng vang kinh thiên động địa, Mạc Bỉ Đông chỉ cảm thấy một quyền của mình như đấm lên tấm sảt
Cả cánh tay gập khúc, toàn bộ huyết quản bên trên đều vỡ tung
Bay ngược trở lại
Dưới mặt đất lấy chỗ hai người chiến đấu làm trung tâm, một luồng sóng khí như sóng thần ầm ầm nổ tung
Tất cả cây cối trong bán kính trăm mét đều hóa thành bột vụn, một luồng năng lượng kh*ng b* vút vào mây xanh, đánh tan tất cả tầng mây
Cách mấy trăm dặm, rất hiều võ gải đuổi theo đến đều ngẩng đầu
“Ở hướng đó có người chiến đấu!” “Đi thôi, chắc chắn có người tìm được Diệp Bắc Minh rồi!” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A.z-z
vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z-z để đọc nhé
Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
