Sau khi rời khỏi Thái Dương Tông, Diệp Bắc Minh đến thẳng rừng rậm Tinh Hồn
Vừa đến bên ngoài rừng rậm Tinh Hồn, Diệp Bắc Minh đã cảm thấy có người đi theo dõi phía sau: “Người của Thiên Sát Môn
Ha hai” Trực tiếp sử dụng Ảnh Thuấn
Phập
Tấn công ra một quyền, một bóng đen từ chỗ tối ngã mạnh xuống dưới đất phun ra một ngụm máu tươi
“Bị phát hiện rồi, rút!” Bóng đen không kịp nghĩ nhiều, quay người định bỏ chạy
Liền sau đó, phia sau vang lên tiếng rồng gầm
Bóng đen không nhịn được quay đầu nhìn, sâu trong đồng tử co lại phản chiếu một con huyết long: “A...” Ở chỗ ngàn mét
Ba bóng hình cẩn thận nhìn thấy cảnh này, đồng thời con mắt sầm xuống: “Hắn lại có thể nhìn thấu thuật ẩn thân của chúng ta, xem ra tên nhóc này không đơn giản
Bóng hình dẫn đầu mặc chiếc áo bó sát người màu đen
Thân hình kiều diễm ẩn dưới chiếc áo choàng đen to rộng, chỉ lộ ra đoi mắt lạnh lùng: “Đuổi theo
Một khi có cơ hội, giết ngay lập tức!” “Rõ
Ba người nhìn Diệp Bắc Minh đi vào rừng rậm Tỉnh Hồn, vội đi theo nhanh như thỏ
Điều khiến họ không ngờ là,tốc dộ của Diệp Bắc Minh rất nhanh
Vừa đi theo khoảng trăm dặm, một bóng hình trong đó tỏ vẻ mặt không dám tin: “Biến mất rồi
Rốt cuộc tên nhóc này dùng thân pháp gì?” Rừng rậm Tinh Hồn lớn như vậy, số mười bảy, chúng ta phải làm tìm thế nào?”, một bóng đen khác cau mày
Số mười bảy trực tiếp rút ra khỏi rừng rậm Tinh Hồn: “Chúng ta đợi ở ngoài
Đừng quên lời dạy bảo của tổ tiên Thiên Sát Môn!” “Khiêm tốn và kiên nhẫn, đợi con mồi tự xuất hiện!” “Chúng ta không cần làm gì hết, hắn sẽ tự lộ ra sơ hởi” Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
