Đường Hạo siết chặt năm ngón tay, chén rượu trong tay hóa thành bột mịn trong nháy mắt
Ánh mắt anh ta u ám đến mức có thể giết người
Toàn bộ bữa tiệc kéo dài hai giờ, đã sắp kết thúc
Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Chuyện gì xảy ra vậy
Nếu là yến hội của phủ thành chủ, làm sao không thấy thành chủ xuất hiện
Cuồng Đan lắc đầu: "Sư phụ, đệ tử cũng không biết chuyện này nữa"
"Đệ tử đã từng tham gia mấy lần yến hội phủ thành chủ, trên cơ bản đều là tình huống này"
"Chủ nhân của các thế lực lớn làm quen, giao lưu quan hệ"
"Yến hội kết thúc, mọi người đều tự mình rời đi, rất ít người nhìn thấy phủ thành chủ ra mặt
Diệp Bắc Minh như có điều suy nghĩ gật đầu
Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Nhóc con, cách đây hơn ngàn mét có người đang nhìn chăm chằm vào bên này!” "Hả
Diệp Bắc Minh quay đầu, nhìn về phương hướng mà tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói tới
Cùng lúc đó, bên cửa sổ một tòa tháp cao sâu trong phủ thành chủ
Một người híp mắt lại: "Hả
Tên nhóc kia nhìn về phía này
Chẳng lẽ cậu ta đã phát hiện ra sự tồn tại của tôi rồi sao
Một lão nô ở sau lưng cười lắc đầu: "Chủ nhân, những người này nào có năng lực có thể phát hiện ra sự theo dõi của ngài chứ
"Lão nô cảm thấy nhất định là trùng hợp
Quả nhiên, một giây sau
Diệp Bắc Minh đã thu hồi ánh mắt, lại tự mình uống một chén rượu
Bóng người kia liền cong khóe miệng mỉm cười: "Thật sao
Có lẽ vậy"
Diệp Bắc Minh đặt chén rượu xuống, chậm rãi đứng dậy: "Được rồi, chúng ta cũng nên đi thôi
Nguyễn Thanh Từ còn chưa đã nghiền, cô ấy cũng uống mấy chén, giờ phút này gương mặt xinh đẹp ửng hồng
Phụ nữ ba phần say bảy phần tỉnh là mê người nhất
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
