Khoảnh khắc đối diện với ánh mắt của Diệp Bắc Minh, hắn có trực giác
Nếu còn dám nói thêm một câu, tên nhóc này thực sự có thể giết mình
Trong tĩnh lặng như cái chết
Giọng của Đường Hạo vang lên: “Anh Diệp, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, anh làm vậy không hay lắm nhỉ?” Diệp Bắc Minh nhìn sang Từ Tử Lâm: “Anh ta nói mày là chó của anh ta
Mày nói có phải không?” “Đường Hạo!” Từ Tử Lâm đỏ bừng đôi mắt, có chút tức giận nhìn Đường Hạo
Tuy hắn việc gì cũng nghe theo Đường Hạo sai bảo
Nhưng hắn cũng là cảnh giới Thần Hoàng
Làm sao có thể là chó của Đường Hạo
Đường Hạo cười: “Cho anh làm chó của tôi, đã là nâng cao anh rồi!” “Làm sao
Anh không muốn?” Đồng tử của Từ Tử Lâm co mạnh lại, tức giận sộc lên đến não: “Vãi, mẹ kiếp
Tôi đây cũng là cảnh giới Thần Hoàng, tôi cũng là con người!” “Tôi coi anh là anh em, anh lại...” Còn chưa nói hết câu
“Ồn ào!” Đường Hạo trực tiếp bùng lên, gần như lập tức xuất hiện trước người Từ Tử Lâm
Giơ tay tóm thiên linh cái của hắn, rắc rắc một tiếng sương máu nổ tung
Tiếng nói dừng hẳn
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé
Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé
Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
