“Chủ nhân, người này có thực lực rất mạnh
Cẩn thận!”, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục truyền âm nhắc nhở
Bạch Tông Hà bước vào hư không, liếc mắt nhìn bốn phía: "Em gái, gấp gáp tìm anh như vậy là có chuyện gì
"Tông môn của anh đang có chút rắc rối, anh có việc gấp cần làm, có chuyện gì thì mau nói đi, anh còn phải trở về nữa
"Anh
Bà Bạch trông rất vui mừng, nhanh chóng giải thích chuyện gì đã xảy ra với Mị Tộc
Bạch Tông Hà với vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Cái gì
Mị Vương đã băng hà?” "Phải
Bà Bạch nặng nề gật đầu: "Cuối cùng thì em cũng thoát khỏi ông già chết tiệt kia
Cứ nghĩ một người trẻ trung như hoa như ngọc là em lại phải gả cho ông ta"
"Em còn không ngại khổ cực mà sinh Mộng Tuyết cho ông ta, vậy mà ông ta không chuẩn bị truyền lại ngôi vị vua của Mị Tộc cho Mộng Tuyết
"Con khốn Nghê Hoàng kia không biết từ đâu dẫn về một thằng nhóc Ma tộc, bây giờ thằng nhóc kia đã được Mị Cảnh chọn trúng làm người đứng đầu Mị Tộc
Dùng một hơi kể lại những chuyện xảy ra với Mị Tộc
Cuối cùng
Bà Bạch giữ chặt tay Bạch Tông Hà: "Anh, em muốn dùng Thiên Nhãn của anh để tìm và bắt con khốn kia cùng với thằng nhóc thuộc Ma tộc đó
Bạch Tông Hà gật đầu, sau đó giữa lông mày lóe lên một tia sáng màu vàng
Thực sự xuất hiện một con mắt nhỏ
Thiên Nhãn chậm rãi mở ra, không có gì có thể che giấu
Ầm
Đột nhiên, con mắt dọc giữa lông mày của Bạch Tông Hà trầm xuống, nhìn xuống phía dưới của một sơn động: "Ở nơi này
Tung một chưởng ra
Bùm
Cửa sơn động nổ tung, khói bụi bay khắp trời
Bạch Tông Hà tiến lên một bước, giống như ngôi đáp xuống cửa sơn động, nhìn chằm chằm vào chỗ sâu trong sơn động
Bà Bạch cùng mấy chục người xông tới, bao vây cửa sơn động đến mức nước cũng không chảy vào được
Đến khi bụi mù tản đi, Bạch Tông Hà bước vào trong sơn động
Bên trong trống trơn, chỉ có một vài miếng băng gạc đẫm máu
“Chết tiệt
Bà Bạch nhặt miếng gạc lên nhìn rồi ném xuống đất: "Bọn họ đã nghỉ ở đây, chúng ta đã đến trễ một bước
Con mắt nhỏ thứ ba của Bạch Tông Hà lóe lên, nhìn khắp sơn động và lắc đầu: "Không có ail" Cùng lúc đó, trong một góc của sơn động
Diệp Bắc Minh và Nghê Hoàng mặt đối mặt ở chung một chỗ, anh thậm chí còn có thể cảm nhận được Nghê Hoàng đang khẽ run
Giờ phút này
Sắc mặt của Diệp Bắc Minh có chút kỳ quái
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z
(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé
Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
