'Tù Kiếm bước ra một bước, xuất hiện trước bàn của Diệp Bắc Minh một cách : “Nhóc con, quỳ xuống xin lỗi người của tao, và tận tay giết con chó của quỷ mày!” “Rồi sau đó tự phế võ công bò ra khỏi Lầu Đế Khuyết, ta giữ cái mạng chó cho mày!” Cảnh giới Bản Nguyên trung kỳ
Ha ha
Diệp Bắc Minh không nói một câu, không hề do dự ra tay
Phập
'Thậm chí mọi người còn không nhìn rõ Diệp Bắc Minh ra tay thế nào, cả người 'Tù Kiếm đã biến mất
Sau đó, choang một tiếng vang lên
Mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy Tù Kiếm va đụng vỡ nát hết mười mấy chiếc bàn tiệc rồi ngã dưới đất như chó chết
“Phụt..” Phun ra một ngụm máu tươi, lồng ngực nứt rạn
“Tù công tử!” Trần Phong hít khí lạnh
Lưu Ngạo thộn người
Những người khác ở Lầu Đế Khuyết, người nào cũng mở to con mắt, giống như nhìn thấy ma
Họ không biết Diệp Bắc Minh, chẳng lẽ còn không biết Tù Kiếm sao
Tuyệt đối là thiên tài của đội thứ nhất tám vương tộc
Vậy mà lại bị người khác đánh trọng thương bằng một quyền
Tên nhóc này rốt cuộc có lai lịch thế nào
Tất cả mọi người đều chấn hãi, chỉ có trong đôi mắt của Nguyễn Thanh Từ lóe lên vẻ kích động và vui mừng
Sắc mặt Tù Kiếm trắng bệch, kinh sợ tức giận đan xen nhìn Diệp Bắc Minh: “Nhóc con, rốt cuộc mày là ai?” Diệp Bắc Minh thản nhiên trả lời: “Thánh Tử Ma Tộc, Dạ Thần!” “Mày là Thánh Tử Ma Tộc?” Đồng tử của Tù Kiếm co lại
“Thánh Tử Ma Tộc!” Những người khác ở Lầu Đế Khuyết ngẩn người, sau đó hiểu ra
Tất cả đều hợp lý
Trân Phong và Lưu Ngạo sợ đến mặt trắng bệch
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
