.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐỒ ĐỆ XUỐNG NÚI VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Chương 4224: Mọi người nhà




Diệp Bắc Minh cười: “Tự làm theo lời mày vừa nói!” Trong đôi mắt của Tù Kiếm bùng phát ra sát ý kinh thiên
Một thanh niên Nguyên tộc bên cạnh càng tức giận quát lớn: “Dạ Thần, mày đừng quá đáng quát” “Ma tộc suy thoái, cho dù mày là Thánh Tử Ma Tộc thật, mày dám động vào
người của nhà ho Tù Nguyên tộc hả?” “Ồn ào!” Diệp Bắc Minh lắc đầu
Năm ngón tay nắm hư không, tên thanh niên nhà họ Tù vừa lên tiếng bay đi, một luồng sức mạnh cường mạnh hoàn toàn nghiền nát đan điền của anh ta
Chó địa ngục trực tiếp xông lên, nuốt sống thanh niên nhà họ Tù
“Người tiếp theo là mày đấy!”, Diệp Bắc Minh cười tà mị
“Suýt!” Mọi người trong Lầu Đế Khuyết hít khí lạnh lần nữa
Trái tim của Tù Kiếm không nhịn được run lên, hắn có thể cảm nhận được người trước mắt không phải nói đùa, anh sẽ giết người thật
Nghĩ đến đây, Tù Kiếm thụp một tiếng quỳ xuống đất: “Dạ Thần, tôi sai rồi!” “Tù công tử, anh...” Trân Phong và Lưu Ngạo sợ đến hàm răng run lập cập
'Tù Kiếm cao ngạo lại quỳ xuống
“Các người, đáng chết!” Hai tay Tù Kiếm tóm một cách thô bạo, trực tiếp vặn đứt cái đầu của Trần Phong và Lưu Ngạo
Ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Dạ Thần, tôi cũng giết chó của tôi rồi
Tôi đi được rồi chứ?” “Mày còn quên một chuyện đấy?”, Diệp Bắc Minh tỏ sắc mặt bình tĩnh
“Mày
'Tù Kiếm gần như găn ra một câu từ kẽ răng: “Mày đừng ức h**p người quá đáng!” Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đúng thế, tao ức h**p người quá đáng đấy
“Mày không ra tay
Để tao giúp mày!” Giơ ngón tay búng
Một đường ma khí b*n r*, phụt một tiếng xuyên thủng đan điền của Tù Kiếm
“AI Đan điền của tôi, mẹ kiếp, mày đã phế tao
Mày lại phế tao thật
A
Phụ 'Tù Kiếm tức giận gào thét, tức giận công tâm ngất xỉu tại chỗ
Những người khác nhà họ Tù mau chóng tiến lên, đưa theo Tù Kiếm đi ra khỏi Lầu Đế Khuyết
“Đợi đã!” Giọng của Diệp Bắc Minh vang lên lần nữa
Người của nhà họ Tù sợ suýt khóc, người nào cũng quay đầu quỳ xuống
Chỉ có một mình Nguyễn Thanh Từ đứng im ở đó, giống như cái xác biết đi
Diệp Bắc Minh chỉ vào cô ta: “Cô ở lại, những người khác đi được rồi”
“Cảm ơn, cảm ơn...” Mọi người nhà họ Tù tháo chạy như được đại xá
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé
Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé
Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.