"Chẳng lẽ mày thực sự có đủ sức để giết sạch năm trăm người bọn tao à
Chỉ dựa vào con huyết long kia thôi sao
Nhắc đến Huyết Long
Không ít người lộ vẻ e dè
Diệp Bắc Minh đáp: "Tất nhiên không phải
Mọi người thở phào nhẹ nhõm
Giây lát sau
Diệp Bắc Minh mở đôi mắt ra, khóe miệng nhếch lên nụ cười rét lạnh: "Đúng rồi, tôi quên không nói với các người một chuyện!” "Chuyện gì
Lão giả khàn giọng hỏi theo bản năng
“Trước đây tôi có một biệt hiệu, gọi là Sát Thần
Nói xong
Diệp Bắc Minh giơ tay lên nắm chặt, lòng bàn tay tỏa ra một luồng huyết quang
Một thanh kiếm đen mờ ảo hiện ra trong lòng bàn tay, bị một luồng khí tức kỳ lạ bao trùm, hoàn toàn không nhìn rõ hình dạng thật sự
Chỉ nhìn thấy được đường viền mơ hồ
Đây là một thanh kiếm, chỉ có thế mà thôi
Nhưng
Khi nhìn thấy thanh kiếm này, trái tim mọi người không khỏi khựng lại một nhịp
Tựa như, cửa địa ngục vừa mở toang ra
"Giết
Diệp Bắc Minh phun ra một chữ
Thanh kiếm này phát ra một luồng huyết quang cuồn cuộn như tử thần xông ra, nơi nó đi qua đều bị san phẳng
Hàng chục tu võ giả Chân Quân như giấy mỏng, chỉ cần chạm vào thanh kiếm đó đã tan thành đám sương máu
Điều đáng sợ hơn là một đạo hư ảnh giống hệt những người tan thành sương máu b*n r* từ đó
Thần hồn
Vù—† Thanh kiếm kêu vang lên, tất cả thần hồn và đám sương máu của đám tu võ giả đều bị nó nuốt chửng
Những tu võ giả còn lại tại đó hít một hơi lạnh, tóc gáy dựng đứng
"Thanh kiếm này ăn thịt người à
Lão giả khàn giọng hoảng sợ suýt nhảy dựng lên
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé
Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
