.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐỒ ĐỆ XUỐNG NÚI VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Chương 4324: Trong nháy mắt




“Ha ha!” Diệp Bắc Minh mỉm cười, giơ tay hướng về phía người kia
Thanh niên áo choàng tím nheo mắt lại: “Mày đang muốn chết sao?” Hắn ta đang ở cảnh giới Chân Quân chu kỳ, chỉ một thằng ranh Thần Hoàng cũng dám ra tay với hắn sao
Hắn ta giơ tay hướng về phía cổ tay Diệp Bắc Minh, chuẩn bị phế đi bàn tay của anh
Trong nháy mắt, hai bàn tay chạm nhau, ngón tay của thanh niên áo choàng tím nổ tung tại chỗ, Diệp Bắc Minh nhanh như chớp đã tóm lấy cổ hắn
Từ từ nâng lên cao
Cảm giác nghẹt thở dần ập đến
Ngọn nến Minh Chúc trong tay hắn ta không ngừng rung lắc, có thể tắt bất cứ lúc nào
“Mày..
mày dám làm vậy với tao?” Thanh niên áo choàng tím kinh hãi hét lên: “Tao là người của nhà họ Hà ở đại lục Lăng Tiêu, mày dám...” Ẩm
Diệp Bắc Minh ném thanh niên mặc áo choàng tím ra xa, khiến hắn đập mạnh hắn xuống sàn thuyền, hắn ta lăn lông lốc đến bên cạnh mái chèo
“Chào thuyền, hoặc, chết!” Giọng nói lạnh lùng vang lên
Thanh niên mặc áo choàng tím run rẩy, ánh mắt của người trước mặt này lạnh lùng đến đáng sợ
Trực giác mách bảo hắn, nếu không chèo thuyền, hắn ta thực sự sẽ chết
Hắn ta vội vã cầm lấy mái chèo, dùng sức chèo thật mạnh
Hơn mười người đi cùng thấy vậy, định bước tới giúp đỡ
Diệp Bắc Minh cười lạnh: “Các người ai dám giúp đỡ, tao sẽ vặt đầu hắn xuống!” Lời này vừa nói ra, không ai còn dám cử động nữa
Người đàn ông có khuôn mặt chữ quốc liếc nhìn Diệp Bắc Minh, trong ánh mắt hiện lên một tia tán thưởng: “Người thanh niên này, cậu có thiên phú không †ồi, tôi tên là Lục Thanh Phong, đến từ Vô Cực Tông của thế giới Bản Nguyên”
“Cậu có hứng thú gia nhập Vô Cực Tông của chúng tôi không?” Con mẹ nó
Thế giới Bản Nguyên
Vô Cực Tông
Bà nó chứ
Thanh niên áo choàng tím nghe được lời này, toàn thân lập tức run lên vì kích động
Hắn ta buột miệng nói: “Lục..
Lục tiền tối, tôi tên là Hà Đức Bản...tôi...” “Cút!” Lục Thanh Phong phun ra một câu
Hà Đức Bản cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, tai ù đi, cả người đột nhiên bay ra ngoài
Lục Thanh Phong không thèm nhìn hắn ta mà vẫn mỉm cười với Diệp Bắc Minh: “Chàng thanh niên này, cậu là một hạt giống tốt, cân nhắc một chút!” Diệp Bắc Minh quay lại chỗ cũ, khoanh chân ngồi xuống: “Không thích!” Lục Thanh Phong cau mày
Năm người thanh niên đứng phía sau không nhịn được, một người mặc áo
trắng trong số đó hét lên giận dữ: “Nhóc con, đừng có không biết điều...” “Thôi đi!” Lục Thanh Phong trực tiếp ngăn cản người này tiếp tục nói, lắc lắc đầu
Người áo trắng lạnh lùng liếc Diệp Bắc Minh một cái, đè xuống cơn lửa giận trong lòng
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé
Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé
Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.