“Đừng có trêu hoa ghẹo nguyệt, làm đau lòng họ nhé”
Dạ Huyền cười cười lắc đầu: “Phụ nữ nhiều có gì không tốt chứ
Đến lúc ấy chúng ta sẽ có một đàn cháu để bế rồi!” “Không giống chúng ta, chỉ có một mình Minh Nhi!” Diệp Thanh Lam khẽ cau mày
Vẻ mặt không tốt nhìn về phía Dạ Huyền: “Sao
Có một đứa con trai vẫn chưa đủ à?” “Trong lòng anh còn muốn bao nhiêu người phụ nữ nữa
Có phải lại đang nhớ đến nữ ma đầu kia không?” “Em biết ngay mà, hai người đúng là có vấn đề, nếu không người ta đâu có theo đuôi anh lâu như vậy
Nói, trong lòng anh còn có cô ta đúng không?” Dạ Huyền choáng váng
“Lam Nhi, em hiểu lầm anh rồi”
“Anh và nữ ma đầu kia hoàn toàn trong sạch, giữa bọn anh căn bản không có vấn đề gì cả”
“Bọn anh
Được lắm, anh với cô ta là 'bọn anh
vậy Diệp Thanh Lam tôi là người ngoài chứ gì?”, Diệp Thanh Lam hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi
Nhìn cha mẹ mình cãi nhau, Diệp Bắc Minh cố nhịn cười
Cảm giác này, thật tốt
Thấy cha mình tỏ vẻ bất lực, muốn giải thích mà không thể giải thích được
Diệp Bắc Minh lập tức cười nói: “Cha mẹ, sao hai người lại ở đây
Sao ra đi mà không nói lời nào với con?” Hai người ngừng tranh luận
Diệp Thanh Lam nheo mắt lại hỏi: “Minh Nhi, còn con, sao con lại ở đây?” Diệp Bắc Minh giải thích: “Mẹ, con đã đi đến đại lục Hỗn Độn, cũng đã tìm hiểu về chuyện của Hoa Tộc”
“Con cũng đã tới Phong Ma Cốc một chuyến, gặp được bảy chú bác khác của tộc Thiên Mail” Dạ Huyền và Diệp Thanh Lam bị dọa sợ
Hai người trừng to mắt, nhìn Diệp Bắc Minh với vẻ khó tin
“Nhanh như vậy con đã tới đại lục Hỗn Độn rồi ư?” Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé
Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé
Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
