.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐỒ ĐỆ XUỐNG NÚI VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Chương 4442: Diệp Bắc Minh cau mày!




Chính là Đại Bàng Cánh Vàng
Đôi cánh dài hàng chục nghìn mét quét tới, một luồng sức mạnh huyết mạch bộc phát, huyết long khi va chạm với sải cánh đều lập tức nổ tung
“Con người, ngươi điên rồi à?” “Ta rốt cuộc đã đắc tội ngươi ở chỗ nào
Ngươi cứ ráo riết truy đuổi ta như vậy?” "Đã hơn trăm năm rồi
Ròng rã hơn trăm năm rồi
Trong không gian hư vô này, ngươi truy đuổi ta lâu như vậy làm gì?”, Đại Bàng Cánh Vàng bi phẫn phàn nàn, suýt chút nữa hộc máu
Trong hơn trăm năm qua một người một chim ai cũng không làm được gì đối phương
Cuộc chiến gần như không bao giờ dừng lại
Người thanh niên điên rồ này chính là Diệp Bắc Minh
Lúc này trong mắt Diệp Bắc Minh ánh lên một tia kiên định: “Ta đã nói từ lâu rồi, hai con gái của ta bị một con Đại Bàng Cánh Vàng bắt đi
“Nếu ngươi là Đại Bàng Cánh Vàng, nhất định có thể dẫn ta đi tìm nó
“Mẹ nó...” Cổ họng Đại Bàng Cánh Vàng như mắc nghẹn: “Ta làm sao biết được là kẻ nào bắt con gái ngươi đi
Cũng đâu phải do ta làm?” Diệp Bắc Minh lắc đầi xé nát không gian
ùng là Đại Bàng Cánh Vàng, ngươi sở hữu năng lực "Ngươi nhất định có biện pháp dẫn ta đi tìm con gái
Đầu hàng đi, làm linh sủng của ta thôi!” Đại Bàng Cánh Vàng gầm lên một thét dài đầy giận dữ, toàn thân bùng lên ngọn lửa vàng rực: “Người đúng là ức h**p chim quá đáng!” “Tộc chim vàng chúng ta cả đời kiêu ngạo, đầu chưa bao giờ thấp hơn ngực
Dựa vào đâu phải phục tùng ngươi
Đi chết đi
Đại Bàng Cánh Vàng rít lên
Không gian xung quanh vỡ vụn, một đợt sóng xung kích mạnh mẽ cuồn cuộn tràn tới
Diệp Bắc Minh tay cầm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay vọt lên trời, xé toạc mọi sóng xung kíchl Một cuộc chiến cam go lại bắt đầu
Toàn bộ không gian hư vô điên cuồng rung chuyển
Từ phía xa, Đường Lạc Âm với sắc mặt hồng hào quan sát mọi chuyện: “Dường như một trăm năm qua anh Diệp vẫn luôn đuổi đánh Đại Bàng Cánh Vàng!” “Tại loại không gian hư vô không có bất kỳ tài nguyên tu võ này, vậy mà chỉ dựa vào lực chiến đấu để tiến vào cảnh giới Thần Quân?” “Ngay cả mình ngày ngày nhìn anh Diệp đánh lộn với Đại Bàng Cánh Vàng cũng gom nhặt được cảm ngộ rất lớn!” “Đột phá hai cảnh giới lớn, đạt tới cảnh giới Thiên Quân đỉnh phong!” Cuộc chiến không có dấu hiệu dừng lại
Diệp Bắc Minh không ngừng triệu hồi ra huyết long
Hư không sục sôi
"Ha ha ha ha
Sảng khoái lắm, hay lắm!” “Nhóc con, ta nhớ hơn một trăm năm trước cậu còn chưa dám lại gần ta, không ngờ chỉ trong một trăm năm cậu đã có thể chiến đấu không phân thắng bại với tal” "Được rồi, không đánh nhau nữa
Âm thanh im bặt, Đại Bàng Cánh Vàng cũng dừng lại
Diệp Bắc Minh một người một kiếm đứng thẳng giữa không trung: “Sao rồi
Ngươi nhận thua rồi sao
Chuẩn bị làm linh sủng của ta à?” Đại Bàng Cánh Vàng trợn trắng mắt, hừ lạnh một tiếng: “Chơi cùng cậu trăm năm rồi, không có thời gian chơi với cậu nữa!” "Ban đầu, ta xuyên qua khoảng không này chính là để trở về tổ của tổ tiên tộc
Đại Bàng Cánh Vàng một chuyến!” "Thời gian cũng không sai biệt lắm, ta phải đi thôi!” Chính là Đại Bàng Cánh Vàng
Đôi cánh dài hàng chục nghìn mét quét tới, một luồng sức mạnh huyết mạch bộc phát, huyết long khi va chạm với sải cánh đều lập tức nổ tung
“Con người, ngươi điên rồi à?” “Ta rốt cuộc đã đắc tội ngươi ở chỗ nào
Ngươi cứ ráo riết truy đuổi ta như vậy?” "Đã hơn trăm năm rồi
Ròng rã hơn trăm năm rồi
Trong không gian hư vô này, ngươi truy đuổi ta lâu như vậy làm gì?”, Đại Bàng Cánh Vàng bi phẫn phàn nàn, suýt chút nữa hộc máu
Trong hơn trăm năm qua một người một chim ai cũng không làm được gì đối phương
Cuộc chiến gần như không bao giờ dừng lại
Người thanh niên điên rồ này chính là Diệp Bắc Minh
Lúc này trong mắt Diệp Bắc Minh ánh lên một tia kiên định: “Ta đã nói từ lâu rồi, hai con gái của ta bị một con Đại Bàng Cánh Vàng bắt đi
“Nếu ngươi là Đại Bàng Cánh Vàng, nhất định có thể dẫn ta đi tìm nó
“Mẹ nó...” Cổ họng Đại Bàng Cánh Vàng như mắc nghẹn: “Ta làm sao biết được là kẻ nào bắt con gái ngươi đi
Cũng đâu phải do ta làm?” Diệp Bắc Minh lắc đầi xé nát không gian
ùng là Đại Bàng Cánh Vàng, ngươi sở hữu năng lực "Ngươi nhất định có biện pháp dẫn ta đi tìm con gái
Đầu hàng đi, làm linh sủng của ta thôi!” Đại Bàng Cánh Vàng gầm lên một thét dài đầy giận dữ, toàn thân bùng lên ngọn lửa vàng rực: “Người đúng là ức h**p chim quá đáng!” “Tộc chim vàng chúng ta cả đời kiêu ngạo, đầu chưa bao giờ thấp hơn ngực
Dựa vào đâu phải phục tùng ngươi
Đi chết đi
Đại Bàng Cánh Vàng rít lên
Không gian xung quanh vỡ vụn, một đợt sóng xung kích mạnh mẽ cuồn cuộn tràn tới
Diệp Bắc Minh tay cầm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bay vọt lên trời, xé toạc mọi sóng xung kíchl Một cuộc chiến cam go lại bắt đầu
Toàn bộ không gian hư vô điên cuồng rung chuyển
Từ phía xa, Đường Lạc Âm với sắc mặt hồng hào quan sát mọi chuyện: “Dường như một trăm năm qua anh Diệp vẫn luôn đuổi đánh Đại Bàng Cánh Vàng!” “Tại loại không gian hư vô không có bất kỳ tài nguyên tu võ này, vậy mà chỉ dựa vào lực chiến đấu để tiến vào cảnh giới Thần Quân?” “Ngay cả mình ngày ngày nhìn anh Diệp đánh lộn với Đại Bàng Cánh Vàng cũng gom nhặt được cảm ngộ rất lớn!” “Đột phá hai cảnh giới lớn, đạt tới cảnh giới Thiên Quân đỉnh phong!” Cuộc chiến không có dấu hiệu dừng lại
Diệp Bắc Minh không ngừng triệu hồi ra huyết long
Hư không sục sôi
"Ha ha ha ha
Sảng khoái lắm, hay lắm!” “Nhóc con, ta nhớ hơn một trăm năm trước cậu còn chưa dám lại gần ta, không ngờ chỉ trong một trăm năm cậu đã có thể chiến đấu không phân thắng bại với tal” "Được rồi, không đánh nhau nữa
Âm thanh im bặt, Đại Bàng Cánh Vàng cũng dừng lại
Diệp Bắc Minh một người một kiếm đứng thẳng giữa không trung: “Sao rồi
Ngươi nhận thua rồi sao
Chuẩn bị làm linh sủng của ta à?” Đại Bàng Cánh Vàng trợn trắng mắt, hừ lạnh một tiếng: “Chơi cùng cậu trăm năm rồi, không có thời gian chơi với cậu nữa!” "Ban đầu, ta xuyên qua khoảng không này chính là để trở về tổ của tổ tiên tộc
Đại Bàng Cánh Vàng một chuyến!” "Thời gian cũng không sai biệt lắm, ta phải đi thôi!” Diệp Bắc Minh cau mày
Giọng nói của Đại Bàng Cánh Vàng tiếp tục vang lên: "Bất quá, cậu là một đối thủ không tệ!” Chiến đấu suốt trăm năm không ngừng nghỉ khiến nó và Diệp Bắc Minh sinh ra cảm giác đồng cảm với nhau
“Tuy nhiên ta thực sự không biết tung tích của con gái cậu!” “Hay là thế này đi, khi trở về tổ của tộc chim cánh vàng, ta sẽ thay cậu nghe ngóng chuyện này!” “Khi nào có thời gian, cậu tới biển vũ trụ một chuyến, ta sẽ nói cho cậu biết tin tức, chiếc lông vũ này cậu giữ lấy, có thể dùng nó để liên lạc với ta!” Vỗ cánh
Một chiếc lông vũ màu vàng dài hàng chục mét bay tới
Khi nó rơi xuống trước mặt Diệp Bắc Minh nhanh chóng co lại chỉ còn khoảng một thước
“Cậu đến từ thế giới Bản Nguyên phải không
Ta đưa cậu trở về, có duyên gặp lại!” Cánh chim đập qua
Khoảng trống vỡ lìa
Đại Bàng Cánh Vàng nhanh chóng xé nát hư không mà đi, Diệp Bắc Minh đứng trước vết nứt không gian: “Bị nhốt trong không gian hư không trăm năm, cuối cùng cũng có thể rời đi rồi sao?” “Lạc Âm, đi thôi!” Giọng nói của Đại Bàng Cánh Vàng tiếp tục vang lên: "Bất quá, cậu là một đối thủ không tệ!” Chiến đấu suốt trăm năm không ngừng nghỉ khiến nó và Diệp Bắc Minh sinh ra cảm giác đồng cảm với nhau
“Tuy nhiên ta thực sự không biết tung tích của con gái cậu!” “Hay là thế này đi, khi trở về tổ của tộc chim cánh vàng, ta sẽ thay cậu nghe ngóng chuyện này!” Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.