Hướng Ly Ly trợn to mắt đẹp
Lục Linh Nhi thì kinh ngạc che chặt miệng nhỏ
Nghê Hoàng thì ngẩn người tại chỗ
“Con giết sạch bọn họ xà Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Không có, nhưng hòa thượng của Đại Lâm Tự đều chết cả rồi”
“Đội quân của gia tộc Tử Kim Hoa toàn quân bị diệt, giữa đường còn nhảy ra một lão già cảnh giới Đạo Tôn cũng bị con thuận tay hạ gục”
“Nhưng đáng tiếc cậu chủ cả của gia tộc Tử Kim Hoa đó đã chạy thoát!” Mấy người Thiên Cơ lão nhân nghe vậy đều líu lưỡi không nói lên lời
Da đầu tê dại
Kinh hãi nhìn chăm chằm Diệp Bắc Minh
Tiêu diệt cả một đội quân hàng triệu người
Ngay cả cảnh giới Đạo Tôn cũng bị tiện tay g**t ch*t
Gương mặt già nua của Thiên Cơ lão nhân tràn đầy khiếp sợ: "Đồ nhi à, con đây là muốn nghịch thiên sao!” Diệp Bắc Minh đáp: “Sư phụ, nếu như đồ nhi muốn nghịch thiên thì không cần thiết phải chạy trốn
“Ý con là gì?” Thiên Cơ lão nhân không hiểu hỏi ngược lại một câu
Diệp Bắc Minh xòe tay: “Sư phụ, con nói còn chưa đủ rõ ràng sao
Chúng ta phải chạy trốn thôi”
“Người của Đại Lâm Tự và gia tộc Tử Kim Hoa rất nhanh sẽ đuổi tới, đến lúc đó sẽ xuất hiện những sự tồn tại còn đáng sợ hơn nhiều, người đợi lát nữa hãy kinh ngạc tiếp, trước tiên hãy rời khỏi đảo Rùa đã”
Lục Linh Nhi phì cười: “Anh Diệp, anh thật là hài hước mài” "Đây không phải là chuyện đùa
Con ngươi Thiên Cơ lão nhân trở nên ngưng trọng: “Đám hòa thượng đó của Đại Lâm Tự luôn có thù tất báo, gia tộc Tử Kim Hoa tổn thất cả một đội quân nhất định cũng sẽ không buông tha cho con!” “Đi, sư phụ dẫn con tới một nơi, có lẽ nơi đó sẽ có một cuộc phiêu lưu kỳ thú khác
Sau khi Diệp Bắc Minh rời đi
Ánh mắt Long Chiến Vũ tối sầm lại, cảnh tượng anh oanh tạc vừa rồi liên tục hiện hữu trong đầu hắn: “Diệp Bắc Minh này có gì đó không ổn, cho dù ở trong phép tắc lĩnh vực vô địch cũng không thể là đối thủ của cả một đội quân, càng không thể tùy ý g**t ch*t một Đạo Tôn hậu kỳ!” Thần nữ Thần Hi nhìn hắn hỏi: “Ý của anh Long là
“” Long Chiến Vũ lắc đầu: “Cho dù là chúng ta thì trong phép tắc lĩnh vực của chính mình cũng không thể g**t ch*t một Đạo Tôn hậu kỳ!” “Tên nhãi này dựa vào đâu
Thứ hắn dựa vào không phải là sức mạnh của chính mình mà là tại phạm vi của phép tắc lĩnh vực, hắn có thể chữa lành vết thương một cách vô hạn, quay ngược thời gian..
Cơ thể mềm mại của Thần Hi thoáng run lên, ngỡ ngàng nói: “Không lẽ là...
phép tắc thời gian của Luân Hồi tông?” “Đúng vậy!” Long Chiến Vũ gật đầu
Thần Hi không dám tin: “Trời ạ, trên thế gian này vậy mà còn có người hiểu được phép tắc thời gian?” “Loại phép tắc này đã bị thất truyền trong Luân Hồi tông rồi, sao anh ta lại biết được?” Đôi mày kiếm của Long Chiến Vũ nhíu chặt không buông
Hắn ta trầm mặc vài giây rồi lắc đầu: “Chỉ có thể hỏi hắn ta thôi...” Nhưng nữ thần Thần Hi không có cách nào lấy nào bình tĩnh: “Phép tắc thời gian tái xuất còn quan trọng hơn cả dị hỏa!” “Không được, tôi phải trở lại Đế Nữ Các một chuyến, chúng ta đi!” Cùng lúc đó chuyện xảy ra tại đảo Rùa giống như mọc cánh lan truyền tới mọi ngóc ngách
Luân Hồi tông
Bảo Kiếm Phong giật thót suýt chút nhảy dựng lên: “Ngư: gì?” ngươi nói cái “Thằng nhóc đó lợi dụng đội quân của gia tộc Tử Kim Hoa, g**t ch*t hơn ngàn vị cao tăng của Đại Lâm Tự rồi!” “Còn lĩnh ngộ được phép tắc lĩnh vực, quét sạch cả một đội quân?” “Ngay cả lão tổ xương khô của gia tộc Tử Kim Hoa, một vị tiền bối cảnh giới Đạo Tôn hậu kỳ cũng bỏ mạng dưới tay hắn?” “Đúng vậy, Bảo lão!” Một người đàn ông trung niên quỳ dưới đất, mồ hôi đầm đìa
"Không thể nào
Tuyệt đối không thể
Bảo Kiếm Phong sợ tới mức tim gan như muốn vỡ lìa
Đột nhiên ngoài đại sảnh vang lên một giọng nói đầy uy nghiêm: "Bảo Kiếm Phong!” Giây tiếp theo
Mười bóng dáng già nua chậm rãi đi đến
Khoảnh khắc nhìn thấy mười người này, Bảo Kiếm Phong gần như chết đứng, trực tiếp quỳ xuống: “Mười vị lão tổ..
sao mọi người lại tới đây...” “Xin lỗi lão tổ, là lỗi sai của một mình Bảo Kiếm Phong tôi!” “Tôi không nên tự ý lấy danh nghĩa của Luân Hồi tông để đánh cược mười tỷ viên đá tinh thần với Diệp Bắc Minh, xin mười vị lão tổ nể phần công lao tôi mang thể chất hỗn độn là Sở Y Thủy trở về tông môn!” “Xin lão tổ..
hãy giết một mình tôi, tha mạng cho những người khác của nhà họ Bảo...” Bùm bùm bùm
Vừa nói ông ta vừa điên cuồng dập đầu
Bảo Kiếm Phong hối hận xanh ruột
Cho dù thế nào ông ta cũng không ngờ tới vụ cá cược này lại khiến mười vị lão tổ tối cao của Luân Hồi tông chú ý tới!!
“Hừ
Mười tỳ viên đá tinh thần cỏn con cũng đáng để ta xuất quan?” “Hả?” Bảo Kiếm Phong ngẩn người, run rẩy ngẩng đầu lên, rón rén hỏi: “Lão tổ, ý của người là gì?” “Ta hỏi người, lần đầu tiên ngươi gặp tên nhóc đó là ở đâu, làm sao quen biết cậu ta?” Bảo Kiếm Phong không dám sơ suất
Đem tất cả mọi chuyện một năm một mười nói ra
Một ông lão có chòm râu dê trầm giọng nói: "Chẳng lẽ thằng nhóc đó thực sự lĩnh ngộ được phép tắc thời gian giống như tin tức truyền tới từ đảo Rùa?”
“Đài cao mà thằng nhóc này triệu hồi tới trong phép tắc lĩnh vực rất giống đạo đài Luân Hồi trong truyền thuyết
Một lão già chột mắt khác trầm ngâm: "Có lẽ chỉ là giống thôi, chưa chắc đã phải”
"Dù sao thì phép tắc thời gian cũng đã biến mất tới đời Luân Hồi tông chúng ta”
“Cho dù là vị đó...
cũng không có cách nào triệu hồi ra đạo đài Luân Hồi
Tên nhóc tên Diệp Bắc Minh kia lại dựa vào đâu mà làm được?” Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
