.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐỒ ĐỆ XUỐNG NÚI VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Chương 4668: Thậm chí




Côn Ngô Mật Phi vô cùng điên cuồng
Dưới sự đè ép của một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ, Diệp Bắc Minh căn bản không động đậy nổi
Thậm chí, ngay cả mí mắt cũng chẳng thể nâng lên
Không biết trải qua bao lâu, nhưng sau khi bị Côn Ngô Mật Phi đòi hỏi vô số lần, đợi đến khi anh cuối cùng cũng có thể cử động được, mở choàng hai mắt
Côn Ngô Mật Phi sớm đã mặc xong quần áo, trở lại dáng vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày
“Đừng nhìn tôi như thế, hãy coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra đi
Tôi sẽ xóa hết ký ức của anh, anh sẽ không nhớ được gì đâu!” Không đợi Diệp Bắc Minh phản ứng lại
Côn Ngô Mật Phi đã nhấc tay chỉ, một luồng sức mạnh phép tắc lập tức ập tới
Không gian xung quanh Diệp Bắc Minh liền dao động
Giây tiếp theo
Anh đã hoàn toàn mất đi ý thức
Khi anh một lần nữa mở mắt ra thì đã thấy bản thân đang nằm bên cạnh sông Mặc Uyên: “Tiểu Tháp
Mau ra đây, sao tôi lại ở đây
Giọng nói của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Nhóc con cậu không phải muốn bơi dọc theo dòng chảy tới điểm cuối của sông Mặc Uyên, nhìn xem thế giới có phải là một nhà tù hay không sao?” Ngay cả ký ức của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng xóa sạch không còn dấu vết
Diệp Bắc Minh gật đầu: "Đúng vậy, nhưng sao tôi lại lên bờ rồi?” Anh vừa muốn đứng dậy thì hai chân mềm nhữn, xém chút đã ngã nhào
xuống đất
Diệp Bắc Minh giật mình: “Đã xảy ra chuyện gì vậy
Sao cả người tôi không còn chút sức lực nào thế..
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Có lẽ là do cậu đã bơi quá lâu dưới sông Mặc Uyên chăng!” “Nhóc con, tôi khuyên cậu một câu, dòng sông này quá kỳ quái, tốt nhất vẫn nên rời khỏi đây thôi”
Ánh mắt Diệp Bắc Minh lóe lên: “Tôi luôn cảm giác như thiếu thiếu cái gì đó, vẫn nên tìm kiếm Hỗn Độn Chân Hỏa trước đi!” “Bây giờ tôi đã có sức lực của mười con rồng, cũng đã nâng cấp lên một cảnh giới lớn, cẩn thận một chút chắc cũng đủ sức bảo vệ chính mình
Dứt lời liền nhanh chóng rời khỏi sông Mặc Uyên, tiến về phía thành Thiên Ma
Ở cuối sông Mặc Uyên, dưới tấm bia đá Hỗn Độn
Côn Ngô Mật Phi thông qua một tấm màn ánh sáng nhìn Diệp Bắc Minh rời đi, khóe miệng nhếch lên ý cười: “Mẹ kiếp, vì quá kích động mà bị anh ta lừa rồi!” “Nếu chuyện đã xảy ra thì không có gì phải hối hận nữa!” “Xóa trí nhớ của anh ta thì tặng lại một món quà lớn thôi
Cô ta lạnh nhạt hô một tiếng
Toàn bộ nước đen liền ngừng lan ra rộng ra khắp Nhà tù số bảy
“Anh hãy chậm rãi trưởng thành, lúc nào có đủ tư cách gặp mặt, tôi sẽ khôi phục ký ức cho anh!” “Nếu thực lực không đủ thì cứ coi như một giấc mộng đi!” Dứt lời
Côn Ngô Mật Phi nhìn thoáng qua mẫu thạch Hỗn Độn của Nhà tù số bảy, nghiến răng ngà nói: “Anh ta nói đúng, tại sao Côn Ngô Mật Phi mình phải ngây ngốc ở đây cả đời cơ chứ?” Dứt lời liền vỗ một chưởng lên mẫu thạch Hỗn Độn
Răng rắc một tiếng, mẫu thạch Hỗn Độn liền nổ tung
Nhà tù số bảy cũng xé ra một vết nứt
Toàn bộ xiềng xích của Nhà tù số bảy trong chớp mắt vỡ lìa
"Lần sau, ai đến đây liền có thể tiến vào Nguyên Thủy Chân Giới, về phần bọn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.