Diệp Bắc Minh tiến lên một bước, tiếng rồng gầm vang vọng khắp toàn bộ tổ địa Hoa tộc
Con ngươi đám người Tôn Liên Thành điên cuồng co rúm lại vì sợ hãi, một con huyết long khổng lồ lao ra từ thanh kiếm cổ xưa thế như chẻ tre nghiền ép về phía bọn họi Khoảng không xung quanh rung chuyển
Bất cứ nơi nào huyết long quét qua, tất cả đệ tử của Thương Khung Kiếm Tông trong vòng một trăm mét căn bản không chịu nổi áp lực từ nó mà phát nổ
“Cậu Diệp, đừng mà...” 'Tôn Liên Thành kinh hoàng hét lên
Các trưởng lão khác cũng hoảng loạn rồi, vô số binh khí liên tục bay ra công kích về phía huyết long
Phần lớn những người này đều là cảnh giới Đạo Tổ, Đạo Tôn chỉ có bảy tám người, làm sao có thể ngăn cản được uy lực của Diệp Bắc Minh
Hơn chục tên trưởng lão Đạo Tổ biến thành sương máu ngay tại chỗ
Người ở cảnh giới Đạo Tôn thì khá hơn một chút, gân mạch toàn thân đứt la, nằm vật dưới đất kêu gào xin tha
Tôn Liên Thành cấp tốc tế ra một thanh kiếm thần, một tòa núi sắt đen nhưng vẫn bị móng vuốt của huyết long chụp tới nổ tan tành
“Đừng mà...” Núi sắt đen vỡ tan, tất cả mảnh vỡ bay tán loạn ra ngoài, cứ như vậy đập ông †a chết tươi
Trong nháy mắt, một nhóm nhân vật cấp cao của Thương Khung Kiếm Tông gần như bỏ mạng
Trong suốt quá trình, Diệp Bắc Minh chỉ chém ra một kiếm mà thôi
“Minh Nhi từ lúc nào trở nên mạnh mế như vậy rồi?” “Mới qua nửa năm thôi đó
Diệp Thanh Lam vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ
Dạ Huyền mỉm cười: “Không hổ là con trai của anh!” “Thằng bé không phải cũng là con em sao?”, Diệp Thanh Lam khẽ hừ một tiếng
"Đúng đúng, đều là thịt rơi ra trên người em, em mới là người có công lớn nhất!", Dạ Huyền kéo tay Diệp Thanh Lam mà hơi run lên, ông ấy quá hưng phấn rồi
Mười vị sư tỷ, còn có một nhóm hồng nhan, ánh mắt tất cả đều nóng rực
nhìn hướng Diệp Bắc Minh
“A..
tay của tôi..
chân..
đan điền của tôi...” Lục Tả Xương nằm gục trong vũng máu
Xung quanh ông ta đều là xác chết
Máu chảy thành sông, khắp nơi đều là máu tươi cùng mảnh vụn tay chân cùng nội tạng nằm ngổn ngang, trông mà rợn người
'Trên mặt Diệp Bắc Minh vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt như cũ: “Có biết vì sao tôi không giết ông không?” Lục Tả Xương rùng mình run rẩy: “Mày..
thực sự muốn giết cả nhà tao sao?” “Chúc mừng ông đoán đúng rồi!” Diệp Bắc Minh mỉm cười
Anh vươn tay rồi siết chặt nắm đấm
Trái tim Lục Tả Xương liền nổ tung, máu đầu tim trào ra ngoài, một sức mạnh kỳ dị ập đến, lửa nóng bùng cháy
Cùng lúc đó, chỉ cần là người có quan hệ huyết thống với ông ta trên khắp thế giới, cả người sẽ bùng lên ngọn lửa không cách nào dập tắt, điên cuồng thiêu đốt lấy họ
Xuyên qua ngọn lửa
Lục Tả Xương chứng kiến hàng nghìn người trong tông tộc của mình cứ thế vẫy vùng rồi bị thiêu sống trong biển lửa
“Đừng..
đừng mà...
Diệp Bắc Minh, đồ ác ma, mày sẽ không được chết tử tế đâu...” Chỉ bằng một cú hất tay, phần đầu của Lục Tả Xương liền nổ tung ngay tại chỗt "AI AI AII
Diệp Bắc Minh tên điên này, mày phá hủy Thương Khung Kiếm Tông
Sao mày dám?”, từ cuối đường chân trời vang lên những tiếng gầm giống như dã thú
Năm bóng người bay vút qua từ trong nơi sâu của tổ địa Hoa tộc, mang theo lửa giận ngút trời
Năm người họ đều lộ ra hơi thở của cảnh giới Thiên Tôn, khi nhìn thấy toàn bộ lớp đứng đầu của Thương Khung Kiếm Tông chết thảm, vô số đệ tử cốt yếu đều hòa thành vũng máu, hàng tào tâm lý gần như sụp đổi “Diệp Bắc Minh, tao muốn mày phải chết!” “Người nhà họ Diệp chúng mày tất cả đều đáng chết, toàn bộ Hoa tộc ai cũng không được phép sống!!
"Giết!!!"
