“Anh Diệp...” Tiêu Dung Phi kinh ngạc ngẩng phắt đầu
Diệp Bắc Minh trực tiếp hôn xuống bờ môi của cô khiến thân thể Tiêu Dung Phi mềm nhũn, xương cốt đều như gấy vụn
Trái tim nhỏ gần như ngừng đập
Mấy phút trôi qua, cô mới miễn cưỡng tách ra khỏi Diệp Bắc Minh
Tiêu Nhã Phi ở một bên đã đỏ bừng cả mặt: “Chị, vậy là chị không chạy trốn được nữa rồi!” Nửa ngày sau
Diệp Bắc Minh đưa hai chị em đến nơi Hạ Nhược Tuyết bị nước đen nuốt chửng
Anh đã nói với hai người họ mục đích chuyến đi này dọc đường
“Đến rồi, các em đợi anh một lát!” Nước đen đã rút từ lâu
Vùng đất phía trước phủ trọn một màu xám đen
Không một nhành cây ngọn cỏ nào còn sống, hoàn toàn biến thành vùng đất chết
Diệp Bắc Minh bước tới: “Tiểu Tháp, tìm kiếm hơi hơi thở của Nhược Tuyết đi
Sức mạnh của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lập tức quét tới, lan rộng ra mọi hướng
Ước chừng mười lăm phút sau, giọng nói của Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mới vang lên: “Nhóc con, không có gì cải” “Sợ rằng cô ấy đã...” "Không thể nào
ụ Diệp Bắc Minh đau đớn rống lên: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác
“Cho dù Nhược Tuyết bị nước đen cắn xé, cũng không đến mức ngay cả chút vết tích cũng không lưu lại!” Diệp Bắc Minh tiếp tục tìm kiếm suốt một ngày một đêm
Nhưng vẫn như cũ không có tin tức gì
Hai mắt anh đỏ ngầu, gần như đã lật tung từng tấc đất ở khu vực này lên
“Đạo đài Luân Hồi, ra đây!” Cuối cùng Diệp Bắc Minh bất lực gầm lên một tiếng, triệu hồi đạo đài Luân Hồi
“Đảo ngược thời gian và không gian!” Diệp Bắc Minh trâm giọng quát
Cảnh vật xung quanh đột nhiên thay đổi
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sửng sốt: "Nhóc con, cậu muốn làm gì?” Hai mắt Diệp Bắc Minh đỏ hoe: “Nếu phép tắc luân hồi có thể đại diện cho quá khứ, hiện tại, tương lai
“Vậy chỉ cần tôi tiếp tục vận hành phép tắc luân hồi thì luôn có thể nhìn thấy cảnh tượng trong quá khứ!” "Đảo ngược thời gian không gian!!
Cùng với tiếng hét lớn của Diệp Bắc Minh
Cảnh tượng xung quanh thực sự đã quay ngược trở lại
Tuy rằng chỉ là ảo ảnh nhưng cũng đủ khiến người ta phải chấn động
Hình ảnh quay lại một ngày, hai ngày, ba ngày..
"Trời ạI" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh ngạc tới mức bản thân tòa tháp cũng run rẩy: “Quay ngược thời gian và không gian trong ba ngày
Nhóc con à, chủ nhân đầu tiên của tôi tại thời kỳ đỉnh cao cũng không thể làm được điều này
“Lúc tôi ở đỉnh cao cũng chỉ có thể tua lại không gian của một khu vực trong một ngày
“Tuy chỉ là quay ngược cảnh tượng, nhưng cậu đã tiến một bước lớn rồi đó, tốt, tốt lắm!” Mười ngày
Hai mươi ngày
Khi khung cảnh quay lại một tháng trước, có một đám người tu võ đi ngang qua nơi đây
Hai tháng trước, lại có một nhóm tu võ khác
Ba tháng trước, bố mẹ Diệp Bắc Minh xuất hiện trên màn ảnh, tìm kiếm dấu vết của Hạ Nhược Tuyết khắp nơi
Cuối cùng
Khung cảnh quay lại nửa năm trước, khi đám người Bảo Kiếm Phong dẫn theo hàng trăm người truy lùng bố mẹ anh
Hạ Nhược Tuyết một mình ngăn cản kẻ địch, che chở đường lui cho bố mẹ anh và những người khác, nước đen ập tới, nuốt chửng mọi thứ
Diệp Bắc Minh nhìn chăm chú tất cả mọi thứ, sau mấy ngày, nước đen mới rút đi
Hạ Nhược Tuyết ngồi khoanh chân trên mặt đất khô queo, toàn thân phủ một tầng sương mù đen kịt
Một lúc sau, cô mở choàng hai mắt, sâu nơi đáy mắt là một mảnh trống rỗng
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
