.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
ĐỒ ĐỆ XUỐNG NÚI VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Chương 4765: Anh dứt khoát đứng dậy




Trần Vũ Nhu ngơ người
Đứng trơ như trời trồng tại chỗ
“Con cũng không quen biết anh ta...” Tô Bi Vân phá lên cười: “Ha ha ha, bất kể con có quen cậu ta hay không!” “Thì Thần viện Thái Thương ta cắn chắc tên nhóc này rồi, lão phu còn đang thiếu một đệ tử bế quan đây, ừm..
“Tên nhóc này nhìn thế nào cũng thấy càng lúc càng thuận mắt”
Những đệ tử của Thần viện Thái Thương xung quanh nghe được câu tán thưởng này đều đứng hình
Tô Bi Vân
Cảnh giới Tế Đạo
Cũng là đại trưởng lão Chấp Pháp Viện của Thần viện Thái Thương
“Thằng nhóc này có đức hạnh thế nào mà được Tô lão nhìn trúng đây!”, một vài tên đệ từ mặt đây ganh ghét nói
“Mẹ kiếp, còn phải hỏi nữa sao, là thiên phú nghịch thiên đó?”, cũng có người than thở
Bùm
Bùm
Bùm...
Liên tiếp hơn chục tia thiên lôi giáng xuống
Đều bị Diệp Bắc Minh dễ dàng ngăn cản
Hơi thở của anh đột nhiên thay đổi, là dấu hiệu của đột phá
Cảnh giới Đại năng, tầng thứ hail Diệp Bắc Minh khoanh chân ngồi xếp bằng, chuẩn bị tiếp tục hấp thu
Dao Trì nhắc nhở một câu: “Diệp Bắc Minh, ngươi còn muốn tiếp tục đột phá sao?” “Sao thế
Cơ hội tốt như vậy đương nhiên phải tiếp tục hấp thu rồi!”, Diệp Bắc Minh hồn nhiên đáp
Núi Ngộ Đạo quả là một kho tàng báu vật đối với anh
Diệp Bắc Minh thậm chí còn cảm thấy
Chỉ cần hút lấy toàn bộ năng lượng của ngọn núi này
Thì việc thăng cấp tới cảnh giới Đại Đạo cũng không phải vấn đề to tát gì
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng nhắc nhở:"Nhóc con, cậu gây ra động tĩnh quá lớn rồi đó!” “Hầu như tất cả mọi người trong Thần viện Thái Thương đều bị cậu hấp dẫn tới đây rồi”
“Nếu còn tiếp tục đột phá, e rằng sẽ rước phải phiền phức rất lớn!” Diệp Bắc Minh lúc này mới ý thức được
Bên ngoài núi Ngộ Đạo hiện tại người đông nghìn nghịt
Khắp nơi trên mặt đất và không trung dày đặc người, giống như đàn kiến vậy, đều đang chen chúc tràn về phía này
“Xem ra tôi phải ra ngoài một chuyến thôi...” Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật
Anh dứt khoát đứng dậy, đi ra ngoài núi
“Tới rồi, tới rồi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.