Mấy người cúi đầu thất vọng, xoay người chuẩn bị rời đi
"Đợi đất" Soạt——
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Diệp Bắc Minh
“Cậu Diệp, cậu còn gì muốn nói sao?” Hoang Cửu Dương nhàn nhạt nhìn hắn
Diệp Bắc Minh không hề sợ hãi, quay đầu nhìn thẳng Hoang Cửu Dương: "Ông chính là cung chủ của đế cung Hồng Hoang
Phạm Anh Kiệt chính là thủ phạm chính, những người này chính là đồng phạm
"Phạm Anh Kiệt đã chết rồi
Lế nào những người này chỉ phải úp mặt vào tường một triệu năm là xong?” Hoang Cửu Dương cau mày: "Cậu muốn thế nào
Diệp Bắc Minh cười nói: "Phế bỏ tu vi, đuổi ra khỏi đế cung Hồng Hoang
"Cậu nói cái gì
Hoang Cửu Dương cau mày
Ông Chu hét lên: "Diệp Bắc Minh, đừng có quá đáng quá
Phạm Anh Kiệt và mấy người này đều là đệ tử dưới tay ông ta
Diệp Bắc Minh cười lắc đầu: "Quá đáng sao
Bọn họ và Phạm Anh Kiệt cùng nhau tới gây phiền toái cho tôi, muốn giết tôi
"Ông Chu, nếu như bây giờ tôi trực tiếp ra tay giết ông, lỡ như..
thất bại
"Hả
Ông có từ bi tha cho tôi không?” Diệp Bắc Minh lạnh lùng chất vấn
Cho dù ông Chu là cảnh giới Tế Đạo cấp hai
Vấn không cho chút thể diện nào
Trong mắt ông Chu tràn đầy tức giận
Diệp Bắc Minh hét lớn: "Ông Chu, Trả
Lời
Tôi!” "Dùng võ đạo của ông, từng chữ, từng chữ trả lời tôi, có tha cho tôi không?” Ông Chu nắm chặt nắm đấm, muốn lập tức xé nát Diệp Bắc Minh
"Diệp Bắc Minh..
Tiểu tử này, to gan đấy
"Lại dám mắng ông Chu như vậy
Hàng trăm bóng người ở đằng xa đang thì thầm bàn luận
Rất nhiều người ánh mắt lóe lên, đều chú ý tới Diệp Bắc Minh
Có người lắc đầu: "Ha ha, tất cả chỉ là giả tạo mà thôi
Nếu không phải sư muội Hỗn Độn Thể này, anh ta sao dám lớn tiếng như vậy
"Cũng đúng
Có người gật đầu tán đồng
Côn Ngô Mật Phi lạnh lùng nói: "Ông Chu, xin hãy dùng võ đạo trả lời câu hỏi này đi!” Ông Chu nắm chặt tay, hai từ bật ra từ kẽ răng: "Không thểi" "He hel"
