“Tao hạ trùng độc cho ông cụ Lý lúc nào
Mày đừng đổ oan cho người tốt”
Lý Gia Hinh tỏ vẻ mặt kinh sợ: “Cái gì
Ông nội tôi bị người này hạ trùng độc ư?” Diệp Bắc Minh thản nhiên ‘ừ’ một tiếng: “Không nói thì thôi vậy”
Anh cũng không có hứng muốn biết nhiều chuyện vớ vẩn như vậy
Cứu người là được
Anh tóm thần y Thôi lên, ném ra bên ngoài phòng
“Cậu…” Thần y Thôi kinh sợ: “Tôi nói… tôi nói…” Ông ta không ngờ, Diệp Bắc Minh dứt khoát nhanh gọn như vậy
Đáng tiếc tất cả đã muộn
Phập
Thần y Thôi va đập lên một cái cây lớn, trực tiếp tử vong
Diệp Bắc Minh mau chóng đến trước giường bệnh của ông cụ Lý
Tiện tay lấy ra năm cây kim châm, vén áo và cắm lên người ông cụ Lý
Vù
Một làn sương máu nổi lên
Có thể thấy bằng mắt thường, phía dưới da của ông cụ Lý thực sự có sâu trùng đang nhúc nhích bò
Diệp Bắc Minh giơ tay tóm sâu trùng, trực tiếp giật ra
Sâu trùng trông giống như con rết
Có mấy chục cái chân
Mang theo mùi máu tanh
“Sượt sượt sượt!” Sâu trùng phát ra tiếng chói tai, cắn về phía đầu ngón tay của Diệp Bắc Minh
‘Rắc rắc’ một tiếng giòn tan
Anh b*p ch*t sâu trùng rồi tiện tay vứt đi
… Cùng lúc đó
Ở sâu dưới lòng đất hoàng cung một nước nhỏ của Đông Nam Á
U tối
Ẩm ướt
Lạnh lẽo
Một tiếng gầm tức giận vang lên, giống như ác quỷ đang gầm thét
“Ai
Ai đã phá hỏng tam thi tam trùng của tao?” … Diệp Bắc Minh lại lấy ra ba cây kim châm, soạt soạt soạt c*m v** cơ thể của ông cụ Lý
Ông cụ Lý vốn tàn tạ như cái xác khô, lại mở mắt như một kỳ tích
“Ông nội!”
