Mình chỉ biến mất mấy ngày
Mấy sư tỷ đã chiếm cả Đông Doanh rồi
Tút tút tút
Lúc này
Điện thoại của Diệp Bắc Minh lại đổ chuông
Thất sư tỷ Ngọc Diện La Sát Liễu Như Khanh gọi đến: “Tiểu sư đệ, đệ làm chúng ta lo muốn chết”
“Đệ đang ở đâu
Chúng ta đến đón đệ ngay!” Diệp Bắc Minh chỉ đánh nói ra vị trí của mình
Tinh tinh tinh… Điện thoại sắp hết pin
Trực tiếp sập nguồn
Mấy ngày không sạc pin, nghe một cuộc đã hết pin
Chưa đến mười phút
Ầm
Một chiếc máy b** ch**n đ** bay đến, trực tiếp dừng trên không đỉnh đầu Diệp Bắc Minh
Soạt
Soạt
Soạt
Bốn bóng hình xinh đẹp lần lượt nhảy xuống
Thập sư tỷ, cửu sư tỷ, bát sư tỷ, thất sư tỷ, đều mặc chiến giáp
Ôm Diệp Bắc Minh vào lòng
Kiểm tra một lượt
Đã thành việc phải làm đầu tiên
Chân tay, người, mắt, mũi, miệng đều không vấn đề
Ngược lại, cơ thể còn rắn chắc hơn
Cơ bắp nổi cuồn cuộn
Chân tay chắc khỏe có lực
Mấy sư tỷ thở nhẹ nhõm
Vương Như Yên nói: “Tiểu sư đệ, đệ muốn dọa chết các tỷ hả?” “Mấy ngày nay, đệ đã đi đâu?” Diệp Bắc Minh giải thích một hồi
Kể ra chuyện Từ Dần
Mấy sư tỷ hơi bất ngờ
Lục Tuyết Kỳ hơi không ngờ nói: “Không ngờ con cháu đời sau của Từ Phúc lại định cư ở Đông Doanh thật”
Liễu Như Khanh hạ lệnh, cho người đến kiểm tra bên trong Tenjinja có còn bí mật khác không
Rồi đưa Diệp Bắc Minh rời khỏi núi Phú Sĩ, trực tiếp về đến hoàng cung của Uy Hoàng
Diệp Bắc Minh giật khóe miệng: “Các sư tỷ, các tỷ chiếm Đông Doanh thật rồi hả?” Lục Tuyết Kỳ gật đầu: “Cũng không phải chiếm, chỉ là tất cả quân đội có sức chiến đấu đều bị các tỷ đánh bại thôi”
“Muốn chiếm cứ Đông Doanh, không phải đánh bại quân đội là được”
“Còn phải ổn định lòng người!” “Còn cả những thị tộc lớn, nhóm hội, tập đoàn tài chính lớn hàng đầu, Uy Hoàng cũng không kiểm soát nổi bọn họ, tạm thời chúng ta vẫn chưa giải quyết được”
“Tối nay có một buổi yến tiệc, chúng ta sẽ đàm phán với lãnh đạo cấp cao Đông Doanh”
Diệp Bắc Minh hơi suy ngẫm gật đầu
Thế còn tạm!
