Năm mét
Vẫn không động đậy
Thư ký Tiền kinh hãi hô lên: “Thiếu soái Diệp, mau tránh đi!” “Tần Long Tượng, ông điên rồi hả?” Toàn thể đội Thiên Cơ hét lên: “Thiếu soái!” Ba mét
Tần Long Tượng giơ tay
Tấn công một quyền
Diệp Bắc Minh bỗng cười, khẽ quát một tiếng: “Kiếm!” “Soạt
Đột nhiên
Kiếm Đoạn Long xuất hiện ở vị trí cách hai mét phía trước người anh, giống như ảo thuật, xuất hiện không hề có dấu hiệu
Ông ta chỉ cách kiếm Đoạn Long một mét
Đồng tử của Tần Long Tượng co lại
Cảm nhận được sát ý vô tận
Ông ta muốn dừng lại, tiếc là với tốc độ hiện giờ của ông ta thì đã không kịp
Khoảng cách một mét, chỉ trong chớp mắt
Phụt
Kiếm Đoạn Long trực tiếp đâm xuyên cơ thể của Tần Long Tượng
Nói cách khác, là bản thân Tần Long Tượng xông đến, đụng vào kiếm Đoạn Long, khiến kiếm Đoạn Long đâm xuyên cơ thể mình
Đồng thử của Tần Long Tượng co mạnh lại: “Đây là… chiêu thức gì?” Khó mà tin được
Ông ta là võ giả võ tông hậu kỳ đấy, vậy mà lại chết như này
Thật quá ấm ức
Nếu chiến đấu oanh liệt một trận, chết trận thì cũng thôi đi
Diệp Bắc Minh bước ra một bước, miệng ghé sát gần tai của Tần Long Tượng
Thản nhiên nhả ra hai chữ: “Dừng bút!” “Bảo ông đến nộp mạng, ông đến thật ư?” “Mày!” Tần Long Tượng tức giận đến mức con người sắp lòi ra: “Phụt!” Phun ra một ngụm máu, thi thể ngã nằm xuống đất.
